Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 783: Chương 783: Cáo biệt
Tài nguyên Tuần Sát Sứ cần để tuần sát trước nay đều do các lý của Lạc Thủy Hương ứng ra trước, sau đó Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti sẽ phát lại bổ sung cho họ, cho nên Hương Hỏa Lý Nghi Loan Ti cũng không có gì bất mãn.
Hồi âm không phải nhất thời tam khắc là có thể làm được, hắn đã ghi chú rõ trong thư nơi hắn sẽ tới tiếp theo, Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti sẽ gửi tin tức tới đó cho hắn.
Hắn cáo từ Hương Hỏa Lý Tứ An Sứ, rời khỏi Hương Hỏa Lý Nghi Loan Ti Phủ, sau khi trở lại Phật Hương Tự, lại gặp Lý Cửu Nguyệt.
Lý Cửu Nguyệt làm xong việc rất cao hứng, muốn mời tất cả mọi người trong đoàn xe ăn một bữa ngon, một đám người tới tửu lâu tốt nhất của Hương Hỏa Thành làm một bữa.
Sau khi ăn xong, đã là đèn hoa mới lên, các võ giả của đoàn xe giải tán, Lý Cửu Nguyệt và Chu Phàm đi trên đường phố náo nhiệt trong thành.
Nơi này so với ban đêm Thiên Lương Thành thì náo nhiệt hơn rất nhiều, quầy hàng hai bên đường còn bày một số hàng mỹ nghệ của Phật gia.
- Chu huynh, lần này vẫn đa tạ ngươi, nếu không có ngươi, có thể đoàn xe đã dữ nhiều lành ít rồi.
Lý Cửu Nguyệt cười nói.
Chu Phàm nhìn đường phố phồn hoa hình như,
- Lý huynh việc gì phải khách khí như vậy?
- Nói cũng đúng, hai huynh đệ chúng ta vào sinh ra tử, còn từng cùng tới Mai Hương Viện chơi…
Lý Cửu Nguyệt thao thao bất tuyệt.
- Chỉ là đáng tiếc, đêm đó ta bỏ ra giá cao mua đầu bài của Mai Hương Viện một đêm, Chu huynh lại không chịu qua đêm ở đó.
Nhắc tới Mai Hương Viện, Lý Cửu Nguyệt liền nhớ tới chuyện đêm đó, có chút tiếc nuối nói.
Sắc mặt Chu Phàm hơi tối sầm,
- Lý huynh, có phải thẩm mỹ đối với nữ tử của ngươi có vấn đề không, đầu bài mà ngươi bao đó thân cao tám thước, eo to tám thước, bảo ta cắn làm sao được?
- Nhưng ta cảm thấy được mà, ta tìm khắp cả Mai Hương Viện, mới tìm được một đầu bài giống nam nhân, Chu huynh không thông cảm một chút à?
- Lý huynh, ngươi lại nữa rồi, chúng ta có thể không nhắc tới việc này không?
Hai người một đường nói cười, cho đến khi nhìn thấy cửa chính của Phật Hương Tự, mới dừng bước.
Nơi này đã rời xa đường phố huyên náo, biến thành yên tĩnh.
Dưới ánh đèn lồng ở cạnh cửa, hai người đang nói cười đều trầm mặc.
- Chu huynh, ngày mai phải rời khỏi à?
Lý Cửu Nguyệt nhẹ giọng hỏi.
- Ừ, ngày mai phải đi rồi.
Chu Phàm gật đầu nói.
Thời gian ba tháng không phải quá dài, hắn muốn tranh thủ thời gian để tu luyện, để chuẩn bị cho thư viện đại khảo sắp tới.
- Ngươi cũng phải về nhà đúng không?
Chu Phàm hỏi.
Chu Phàm biết nhà của Lý Cửu Nguyệt chắc không ở Cửu Đạt Lý.
- Ừm.
Lý Cửu Nguyệt cười nói,
- Ta ra ngoài cũng được một đoạn thời gian rồi, về thăm nhà một chút.
Nhắc tới nhà, sắc mặt Lý Cửu Nguyệt có chút cứng ngắc, hắn hơi cúi đầu,
- Chu huynh, xin lỗi, ta không phải người của Cao Tượng Huyện, nhà của ta lại càng không phải ở Cửu Đạt Lý.
Chu Phàm chỉ cười cười,
- Vậy thì có sao, mỗi người đều có bí mật của mình, cho dù là ta, cũng có chuyện không nói với ngươi.
- Lý huynh, rất ít người là không có bí mật của mình, đã là bí mật, vậy không thể nói với người khác, Lý huynh không nói, vậy khẳng định có lý do không thể nói, ta cũng sẽ không hỏi.
- Chỉ hi vọng Lý huynh đừng một đi không trở lại, vậy ta sẽ thiếu đi một bằng hữu thú vị.
- Chu huynh, cám ơn.
Lý Cửu Nguyệt thở phào như trút được gánh nặng, cười cười,
- Ta sẽ không một đi không trở lại.
- Vậy thì tốt, có điều chúng ta quen biết lâu như vậy, có thể xin Lý huynh đáp ứng ta một chuyện không.
Chu Phàm nghĩ nghĩ một chút, sắc mặt nghiêm túc nói.
- Chu huynh cứ nói, ta nhất định sẽ làm được cho Chu huynh.
Lý Cửu Nguyệt thấy Chu Phàm nghiêm túc như vậy, cũng trịnh trọng nói.
- Ta và Lý huynh là bằng hữu, nếu sau này Lý huynh có khó khăn gì, đừng giấu giếm, nhất định phải nói cho ta biết, ta sẽ tận lực giúp Lý huynh.
Chu Phàm nói, hắn là lo lắng chuyện Dã Cốc Thôn.
Đến lúc đó Lý Cửu Nguyệt thật sự xảy ra chuyện gì, hắn nghĩ mình không thể khoanh tay đứng nhìn.
Lý Cửu Nguyệt không ngờ Chu Phàm lại nói như vậy, hắn ngẩn người nhìn thẳng vào Chu Phàm một lúc, hốc mắt ửng đỏ sau đó cấp tốc xoay người đi.
- Ngươi còn khóc à?
Chu Phàm cười cười, làm dịu đi bầu không khí, trêu ghẹo,
- Có cần cảm động như vậy không?
- Sao có thể như vậy được?
Lý Cửu Nguyệt dùng tay áo lau nước mắt,
- Chỉ là có bọ đột nhiên bay vào mắt.
- Lý huynh à, bình thường người muốn khóc đều sẽ dùng cát hay là bọ bay vào mắt để lấy cớ.
Chu Phàm vạch trần.
- Phì, ta không khóc.
Lý Cửu Nguyệt kiên quyết phủ nhận,
- Đường đường là nam tử hán đại trượng phu, sao ta lại bởi vì Chu huynh nói một câu như vậy mà khóc được?
Chu Phàm chỉ cười cười, không phản bác.