Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 781: Chương 781: Độ Linh Kinh
Lý Cửu Nguyệt cũng không bất ngờ đối với lời nói của Viên Giác đại sư, hắn vẫn bảo trì bình tĩnh, bởi vì Độ Linh Kinh không phải kinh văn bình thường, mà là kinh văn rất đặc thù trong Đại Phật Tự, loại kinh văn này có thể siêu độ nhân hồn bởi vì một số nguyên nhân nào đó mà lưu lạc thành quái quyệt thể tập hợp.
Nhưng niệm Độ Linh Kinh không phải không trả giá, cái giá của nó là mười năm tuổi thọ của một người.
Viên Giác đại sư là cao tăng đắc đạo, muốn hắn giết chết một con Thôn Oán, hắn sẽ vui vẻ làm cho thế nhân.
Nhưng muốn hắn niệm Độ Linh Kinh để siêu độ Thôn Oán, điều này sẽ khiến hắn giảm thọ mười năm, hắn không thể làm như vậy.
Quái quyệt Thế gian thiên thiên vạn vạn, quái quyệt từ nhân hồn hình thành cũng không ít, nếu mỗi khách hành hương tới cửa đều đề xuất yêu cầu như vậy, hắn lại cầu gì làm nấy, vậy sớm đã đi gặp Phật tổ rồi.
Giảm thọ mười năm niệm Độ Linh Kinh một lần, cái giá như vậy, cho dù là cao tăng đắc đạo cũng không muốn tùy tiện đi làm.
Lý Cửu Nguyệt tất nhiên là biết rõ điều này, hắn nhìn ngọn đèn, trong mắt lộ ra một tia đau thương, rất nhanh hắn liền trở nên, cười nói:
- Ta đương nhiên hiểu nỗi băn khoăn của Viên Giác đại sư, chỉ là Thôn Oán này có quan hệ không tầm thường với ta, mong đại sư hỗ trợ một chút.
Viên Giác đại sư trầm mặc không đáp lời, trong mắt hắn, việc này đã kết thúc rồi.
- Viên Giác đại sư không ngại thì trước tiên xem những thứ ta chuẩn bị hiến cho Phật Hương Tự đã, rồi quyết định cũng không muộn.
Lý Cửu Nguyệt nói xong lại chỉ ba hộp gỗ dài trên mặt bàn.
Viên Giác đại sư chỉ liếc một cái, không có ý cầm lấy, hắn chỉ thở dài:
- Lý thí chủ không cần như vậy, không phải không muốn giúp, mà là không thể giúp.
Tuổi của hắn đã không nhỏ, bớt đi mười năm thọ mệnh sợ rằng quả thật là thời gian không còn nhiều.
Lý Cửu Nguyệt không nói gì, chỉ theo thứ tự mở ba hộp gỗ dài.
Hộp thứ nhất là một chuỗi tràng hạt đá đen, hạt châu mượt mà long lanh, tỏa ra quang mang màu đen.
Mắt Viên Giác đại sư hơi co rút lại, hắn lấy lại bình tĩnh mới nhìn về phía hộp thứ hai.
Bên trong hộp thứ hai là một quyển kinh thư, trên bìa viết ba chữ Thiên Tàng Kinh, đây rõ ràng là một quyển kinh văn Phật gia thất truyền đã lâu.
Viên Giác đại sư cố nhịn đẻ không lập tức cầm lấy bản kinh văn Phật gia này.
Bên trong hộp thứ ba đặt một lò hương đồng xanh, trên lò hương khắc kinh văn to bằng hạt đậu, kinh văn phát ra phật quang màu vàng.
Sắc mặt Viên Giác đại sư trở nên ngưng trọng, hắn cố nén không nhìn thứ trong ba hộp, mà là thầm đọc kinh văn để tĩnh tâm,
- Lý thí chủ rốt cuộc đến từ nơi nào?
- Ba thứ này cho dù là đệ nhất thế gia Trương Lý gia của Cao Tượng Huyện cũng chưa chắc đã lấy được.
- Viên Giác đại sư việc gì phải để ý ta đến từ đâu?
Lý Cửu Nguyệt không nhanh không chậm nói,
- Ta lại không có ác ý, ba thứ này là tệ thương hào hao hết tâm tư sưu tập được, nghĩ chắc sẽ có trợ giúp rất lớn đối với Viên Giác đại sư tinh tu Phật pháp.
- Hơn nữa việc ta muốn Viên Giác đại sư làm cũng không phải chuyện xấu gì, Viên Giác đại sư chỉ cần nói cho ta biết, có nguyện ý nhận việc này hay không?
- Nếu không muốn, vậy ta cũng chỉ có thể đi tìm người khác.
Đây là cái giá mà Lý Cửu Nguyệt có thể đưa ra, hòa thượng có thể đọc Độ Linh Kinh có lẽ không nhiều, nhưng cũng không phải ít, hắn sẽ không vì vậy mà làm khó Viên Giác đại sư.
- A di đà Phật, Lý thí chủ cho lão nạp một nan đề rồi.
Mặt Viên Giác đại sư lộ vẻ ngượng nghịu, trở nên do dự.
Nếu Lý Cửu Nguyệt mang đến là vàng bạc châu báu hoặc là thứ quý hiếm khác, một người xuất gia như hắn sẽ không động lòng, nhưng ba thứ này có lẽ không tính là chí bảo Phật môn, nhưng đối với Phật gia mà nói cũng coi như là bảo vật hiếm có.
Nhưng nếu đáp ứng, đọc Độ Linh Kinh sẽ mất mười năm thọ mệnh, đúng là khiến hắn khó có thể quyết định.
Về phần lai lịch của Lý Cửu Nguyệt, hắn đã không muốn nói, Viên Giác đại sư cũng không có ý truy cứu, dẫu sao cứ cách một đoạn thời gian, luôn sẽ có một số người không muốn lộ ra thân phận tới tìm hắn hỗ trợ.
Lý Cửu Nguyệt không thúc giục, mà là kiên nhẫn chờ.
- Thôi, ai bảo lão nạp nổi lòng tham chứ?
Viên Giác đại sư thở dài,
- Lão nạp đáp ứng.
Nếu bỏ qua ba thứ này, hắn sẽ hối hận cả đời, mười năm thọ mệnh dùng để đổi ba thứ này, vẫn đáng.
Hắn cũng không chỉ vì bản thân, sau này cho dù hắn chết, Phật Hương Tự cũng có thể truyền thừa ba thứ này xuống, hắn cũng có thể không thẹn với lịch đại tổ tiên của Phật Hương Tự.
Hòa thượng cũng phải ăn uống đái ỉa, ai có thể làm được thực sự không đọng vật.
- Vậy kính nhờ.
Sắc mặt Lý Cửu Nguyệt nghiêm túc nói.