Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 775: Chương 775: Sốt ruột
Ở mặt sông này câu cá một lần cần năm trăm mười hai con sâu xám lớn, nói cách khác cho dù là cần câu xám đậm, hắn cũng chỉ có hai cơ hội, nếu không câu lên được biện pháp có thể che giấu uy áp của Long Thần Huyết, vậy hắn chỉ có thể lại ra ngoài, giết một số quái quyệt, gom đủ sâu xám cho lần câu cá sau.
Nhưng khiến cho hắn lo lắng là, đáy sông cổ quái này liệu có thật sự có biện pháp áp chế Long Thần Uy Áp không?
Hắn nói nhiều như vậy, chỉ là suy đoán mà thôi.
Mặt sông xung quanh dây câu nổi lên vòng xoáy, khi dây câu căng ra, hắn dùng nhấc cần câu.
Câu lên một hộp gỗ đỏ thẫm, trên hộp gỗ khắc hình một con Phượng Hoàng mỹ lệ.
Chu Phàm không nhìn kỹ, hắn lại vung cần câu, câu món thứ hai.
Món thứ hai là một hộp gỗ, có điều hộp gỗ này toàn thân màu đen, mặt hộp không điêu khắc gì.
Sau khi câu lên hai thứ, Chu Phàm mở hộp gỗ lim ra trước, sau đó hắn triệt để ngây đơ.
Hắc long không nén được tò mò, thò đầu nhìn tới, nàng bật cười ha ha.
Bên trong là một mạt hung (vải quấn ngực) hồng nhạt, mạt hung in hoa nhỏ đỏ thẫm, đây hiển nhiên là đồ nữ tử mặc.
- Ngươi mau mặc nó đi, nói không chừng có thể áp chế được Long Thần Uy Áp của bản tộc đấy.
Hắc long cười cười, đồng tử hoàng kim trào cả nước mắt.
Sắc mặt Chu Phàm biến thành màu đen, cho dù mạt hung này có tác dụng ức chế Long Thần Uy Áp, hắn cũng không dám mặc, đường đường là nam tử hán lại mặc một kiện mạt hung hồng nhạt… Nghĩ thôi cũng thấy đau mắt rồi.
Chu Phàm không cam lòng lấy mạt hung này ra, hắn vừa định bảo hắc long giám định cho hắn một chút, xem đây rốt cuộc là thứ quỷ quái gì, mới phát hiện trong hộp gỗ còn kèm theo một tờ giấy trắng.
Hắn vội vàng mở ra xem, trên giấy có chữ viết: Bản tiên tử xinh đẹp vô song, có một không hai thiên hạ, nhưng chỉ tiếc bị vây khốn trên thuyền tặc này, cũng không biết cuộc đời này có cơ hội rời thuyền hay không? Nếu, có, vậy mạt hung ta từng mặc này chính là vật kỷ niệm cuối cùng ta lưu lại trên thế gian.
Mong người có duyên sau khi nhặt được thì bảo quản cho tốt, nhớ kỹ Yên Chi tiên tử ta chính là nữ tử đẹp nhất thiên hạ, cuối cùng nếu là nữ tử nhặt được, ngàn vạn lần đừng mặc, bởi vì ngươi không đẹp bằng ta, mặc vào khẳng định rất khó coi, nếu nam tử nhặt được, thích lấy ra làm chuyện xấu hổ gì, vậy cứ làm đi.
Nhưng đây chỉ là một kiện y vật bình thường, làm nhẹ thôi kẻo hỏng.
Chuyện quan trọng nhất là, nhớ kỹ nói với tất cả mọi người trên thế gian, Yên Chi tiên tử ta là nữ tử đẹp nhất thiên hạ.
Yên Chi.
Có thể là tuyệt bút.
…
Sau khi Chu Phàm đọc xong thì trợn mắt há hốc mồm.
Vừa rồi khi Chu Phàm đang đọc, hắc long cũng đọc theo, sau khi đọc xong, nàng cười tới lăn lộn ở trên thuyền, khiến cho thuyền lắc lư, nàng sắp cười chết rồi.
Chu Phàm khóc không ra nước mắt:
- Yên Chi, con mẹ ngươi, ngươi học người ta chơi lọ trôi gì đó, ngươi hại chết ta rồi.
Hắn không ngờ câu lên lại là mạt hung Yên Chi khi nhàm chán ném xuống sông xám.
- Vừa rồi thật sự thiếu chút nữa hù chết bổn tọa.
Hắc long cười một hồi lâu, mới đứng lên, mặt lộ vẻ châm chọc,
- Không phải ngươi bốc phét mình là Thiên Mệnh Chi Tử gì đó, khí vận tốt đến bùng nổ ư, khí vận này của ngươi đâu rồi.
Đối mặt với sự châm chọc của hắc long, Chu Phàm trầm mặc, sau đó hắn cầm mạt hung ngửi một cái.
- Không ngờ ngươi còn là loại biến thái này.
Hắc long nói với vẻ khinh thường, nàng quen thuộc với văn hóa Nhân tộc, đương nhiên biết hành vi hiện tại của Chu Phàm là gì.
Chu Phàm không để ý, hắn hừ lạnh một tiếng nói:
- Ta là dùng cần câu xám đậm, bỏ ra hai trăm năm mươi sáu con sâu xám lớn để câu lên, bất kể lúc trước nó là của ai, hiện tại chính là của ta, ta ngửi một chút thì có sao?
Trong lòng hắn đang nhỏ máu, đây chính là hai trăm năm mươi sáu con sâu xám lớn, không ngờ chỉ câu lên một kiện mạt hung, cho dù là mạt hung, vậy nó nên phát huy tác dụng ở trong tay mình, cho nên hắn mới quyết định ngửi thử một chút.
- Đúng là thơm thật.
Chu Phàm mặt không biểu tình nói.
Cũng không biết thứ này làm thế nào mà bảo tồn trong sông xám, không ngờ cho đến bây giờ vẫn có mùi cơ thể của Yên Chi.
- Phì.
Hắc long xì một tiếng, tỏ vẻ khinh thường.
Có điều cũng chỉ có thể ngửi một chút, thật sự lấy ra làm chuyện khác, Chu Phàm cũng không phải loại người này, đây chỉ sợ là một kiện rác rưởi nhất hắn câu lên được cho tới hiện tại.
Hắn thở dài, có điều trước kia đã biết cần câu sẽ trên xác suất nhất định câu được thứ rác rưởi, cho nên đây cũng không phải chuyện kỳ quái gì.
Nếu Yên Chi vẫn chưa ngủ say, nói không chừng còn có thể lợi dụng một chút, khiến Yên Chi bỏ ra một cái giá để chuộc đồ, hiện tại thật sự lại thành phế phẩm.