Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 769: Chương 769: Giết (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Cặp đồng tử dọc của Xà Nhân nhìn thấy biến hóa của cự đao trong tay Chu Phàm, hắn cảm thấy uy hiếp to lớn, gầm lên một tiếng, loan đao to lớn trong tay vung nhanh hơn, muốn bức lui Mục điên, để tránh đao này.

Chỉ là hắn còn chưa bức được Mục điên ra, thân ảnh của Chu Phàm đột nhiên trở nên mơ hồ, chờ khi lại trở nên rõ ràng, đã đứng ở trên vai rộng lớn của Xà Nhân.

Xà Nhân hơi quay đầu lại nhìn, hắn không kịp làm gì, chỉ có thể nhìn thấy đao quang rực rỡ tỏa ra trong đồng tử rắn của hắn.

Đao quang rực rỡ từ đầu rắn của hắn rạch xuống, một mực thuận theo cổ, ngực, rốn mà kéo xuống.

Cho đến khi Chu Phàm cầm đao hạ xuống đất, trong vết đao xuyên dọc toàn thân có đại lượng máu tươi phun ra.

Mục điên triệt để ngây đơ, hắn trơ mắt nhìn thân thể của Xà Nhân tách làm hai nửa, đập xuống đất, máu tươi giống như một con sông nhỏ chảy qua dưới đất.

Xà Nhân cấp Huyết Lệ cường đại giống như một con lợn bị xẻ thịt, một màn này đúng là quá có lực trùng kích.

Chu Phàm hơi thở dóc, thu hồi cự đao, hắn không hề bất ngờ đối với kết quả này, dẫu sao đây có thể nói đã là một đao mạnh nhất hắn có thể sử ra.

Xà Nhân này cũng giống như Mục điên đã xem nhẹ thực lực của Chu Phàm, hắn chọn biện pháp tốc chiến tốc thắng một kích trí mạng, không thể ngốc nghếch đánh mấy trăm hiệp với Xà Nhân này được.

Lúc này trời đã hơi sáng, Âm Ảnh Quái Quyệt có thể nhận thấy sự dị thường bên này, chúng không dám tới gần, mà là theo hắc ám rời đi.

Lý Cửu Nguyệt cứu người trên cây xuống, những người đó cũng từ từ tỉnh lại, nhưng đều đang kêu rên đau đớn, có một số người bị cây mây xuyên qua đầu lưỡi, sau này có thể nói nữa hay không cũng khó biết.

Có điều đối với bọn họ mà nói có thể nhặt về cái mạng nhỏ là đã tốt lắm rồi.

Lý Cửu Nguyệt để lại thuốc trị thương cho đám người, sau đó mới đi đến bên Chu Phàm, hắn nhìn thấy chiến đấu đã kết thúc, có điều vẫn hơi cảnh giác nhìn kẻ điên.

Ở hoang dã gặp phải người lạ, thường thường có thể sẽ tồn tại nguy hiểm, đây là điều cấm đã in sâu vào trong lòng mỗi một võ giả.

Mục điên nhìn thi thể của Xà Nhân đã chết, hắn trầm mặc một chút, sau đó nhìn về phía Chu Phàm cười nói:

- Tiểu huynh đệ thân thủ quả nhiên lợi hại, thật sự khiến Mục mỗ hổ thẹn không thôi.

- Nếu không phải có Mục huynh cầm chân Xà Nhân này, Chu mỗ cũng khó có thể đắc thủ.

Chu Phàm khách khí nói, nhưng tinh thần một mực căng thẳng.

Dẫu sao ngoại địch Xà Nhân đã chết, hắn cũng không thể xác nhận kẻ điên này liệu có đột nhiên nổi khùng công kích mình không?

Mục điên tất nhiên cũng nhận thấy vẻ xa cách trong lời nói khách sáo của Chu Phàm, điều này ở dã ngoại cũng không hiếm thấy, hắn chỉ chắp tay,

- Xà Nhân đã chết, Mục mỗ vẫn có chút chuyện phải xử lý, giờ cáo từ.

Nói xong hắn xoay người đi đến bên trái.

Chu Phàm không ngờ kẻ điên họ Mục này lại rời đi dứt khoát như vậy, hắn nghĩ nghĩ một chút rồi nói:

- Mục huynh, xin chờ một chút.

Thân thể của Mục điên dừng lại, hắn xoay người lại nhìn về phía Chu Phàm, ánh mắt mang theo vẻ cảnh giác cùng với nghi hoặc hỏi:

- Chu tiểu huynh đệ còn có việc gì à?

Dẫu sao Chu Phàm có thể một đao đánh chết Xà Nhân, trong lòng hắn cũng kiêng kị thực lực của Chu Phàm.

- Mục huynh không cần mật của Xà Nhân sao?

Chu Phàm cười hỏi.

Xà Nhân trừ mật ra thì toàn thân đều là độc, huyết nhục của Xà Nhân này cũng không dùng được, chỉ có mật là coi như một vị dược tài quý hiếm.

Mục điên hơi ngây ra một chút, lắc đầu nói:

- Võ giả chúng ta ở dã ngoại có quy củ, nếu không phải đã ước định trước, ai giết chết quái quyệt thì tài liệu tất nhiên thuộc về người đó, Xà Nhân này chết trong tay Chu tiểu huynh đệ, bất kể trên người nó có gì đều thuộc về Chu tiểu huynh đệ.

Hắn đương nhiên muốn mật của Xà Nhân, nhưng hắn trước nay không phải loại người không tuân thủ quy củ.

- Mục huynh cần mật của Xà Nhân, vậy cứ lấy đi, một đao đó của ta chắc không hủy mật rắn của hắn.

Chu Phàm cười nói.

Dược tài mật rắn này cần luyện chế đặc thù mới có thể làm thuốc, đối với hắn mà nói, trừ mang bán ra thì tạm thời không dùng được gì.

- Vô công bất thụ lộc.

Mục điên lắc đầu không muốn nhận, cho dù hắn muốn mua cũng không có tiền, lúc trước hắn một mực nổi điên, thân không một vật ngay cả một đạo phù lục cũng không có, không mua nổi mật Xà Nhân quý giá này.

- Mục huynh, Xà Nhân không dễ tìm, hơn nữa Xà Nhân cấp bậc khác nhau, công hiệu của mật rắn cũng khác.

Chu Phàm thiện ý nhắc nhở,

- Vả lại, ta có thể giết chết Xà Nhân này, Mục huynh cũng bỏ ra khí lực rất lớn, sao lại có cách nói vô công bất thụ lộc?

Hắn là cảm thấy Mục điên này nhìn cũng không tồi, dẫu sao hắn một mực đang tìm mật rắn, vừa rồi lại có thể không chút do dự dựa theo quy củ xoay người rời đi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...