Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 768: Chương 768: Giết

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Sắc mặt Chu Phàm lạnh lùng, đao quang xẹt qua, cánh tay trái của Pháp Nguyệt lão hòa thượng bị chặt đứt, rơi xuống đất, máu tươi từ chỗ tay cụt rải ra đầy đất.

Tiếng kêu đau của Pháp Nguyệt lão hòa thượng vang vọng toàn bộ bầu trời đêm, đồng thời hình thành từng đợt hồi âm.

- Cánh tay của ta…

Pháp Nguyệt lão hòa thượng kêu đau, mặt hắn trở nên vặn vẹo, khiến cho khuôn mặt bị đuôi rắn phủ kín run run, trông lại càng khủng bố.

- Hiện tại là cánh tay trái của ngươi, mau gọi rắn ra, bằng không lát nữa chính là hai cái chân đó.

Sắc mặt Chu Phàm lạnh lùng nói, đối với kẻ địch, hắn không có bất kỳ lòng đồng tình nào.

Tay phải cầm rắn nhỏ màu vàng có thể kêu gọi đàn rắn, Chu Phàm không có ý đả thương tay phải của hắn.

- Xà Phật của ngươi hiện tại đã không có thời gian cứu ngươi, ngươi cho rằng ngươi không gọi đàn rắn công kích ta, ta sẽ không giết ngươi sao? Ta sẽ chậm rãi tra tấn ngươi đến chết, ta xem là mạng của ngươi quan trọng, hay là đàn rắn quan trọng?

Pháp Nguyệt lão hòa thượng nhịn đau, nhưng có thể nhìn thấy trong khe hở giữa các đuôi rắn có mồ hôi to bằng hạt đậu chảy xuống, cũng không biết là đau hay là sợ.

- Ta đếm ba tiếng, một… Hai…

Chu Phàm bắt đầu đếm số.

- Đừng, ta gọi.

Pháp Nguyệt lão hòa thượng không dám kéo dài nữa, hắn vươn tay phải, nhìn rắn nhỏ màu vàng trong tay, môi khẽ động, đọc chú ngữ.

Đuôi rắn nhỏ màu vàng run run, lưỡi rắn phát ra tiếng rít quái dị.

Đàn Huyết Lân Xà vốn đang chạy trốn trên đất trống ở cửa điện quả nhiên lại giết tới bên Chu Phàm.

Chu Phàm cười ha ha, tay phải rung lên, đao quang sáng ngời khiến Pháp Nguyệt lão hòa thượng hoa cả mắt.

Pháp Nguyệt lão hòa thượng cảm thấy cổ mình truyền đến một trận đau đớn, sau đó đầu hắn rơi xuống, hắn chỉ kịp hô lên một chữ ‘Ngươi’ rồi không nói ra được gì nữa.

Đầu lăn mấy cái trên mặt đất. Đuôi rắn trên mặt cũng rủ xuống, không còn rung nữa.

Rắn nhỏ màu vàng từ trong thi hài đã ngã xuống bay ra lại muốn chạy trốn.

Chu Phàm lại bổ tới một đao, chém rắn nhỏ màu vàng này thành hai đoạn, lãnh lam hỏa diễm khuếch tán, đốt cháy cả hai đoạn thân rắn.

Đàn Huyết Lân Xà nhìn thấy rắn nhỏ màu vàng đã chết, chúng phát ra tiếng than khóc, hoặc nhảy hoặc bò về phía Chu Phàm điên cuồng cắn xé.

Đao quang lại vung lên. Bắt đầu đồ sát đàn rắn.

Có điều lãnh lam hỏa diễm rút khỏi trên cự đao, mà lại có lôi hồ màu đen bắn ra, bắn về phía đàn Huyết Lân Xà, đánh cho từng con Huyết Lân Xà tan tành.

Không phải Viêm Dương Khí đã dùng hết, mà là Chu Phàm cố ý khống chế, để lại một bộ phận trong cơ thể, dẫu sao vẫn còn Xà Nhân, Viêm Dương Khí và Không Âm Quỷ Lôi dung hợp có thể phát huy uy lực cường đại hơn, đương nhiên phải lưu lại đủ lượng.

Bên Lý Cửu Nguyệt không có rắn công kích nữa, hắn ngừng lại, nhìn Chu Phàm giết rắn.

Không mất bao nhiêu thời gian, đàn Huyết Lân Xà điên cuồng toàn bộ đều bị một mình Chu Phàm đồ sát sạch.

Sau khi hắn giết xong, giải trừ một bộ phận Tử Kim Giáp Trụ, trên mặt lộ ra nụ cười vui vẻ.

- …

Trên mặt Lý Cửu Nguyệt lộ ra vẻ nghẹn lời,

- Chu huynh, đúng là…

Hắn cũng không biết phải hình dung thế nào, hắn trước giờ chưa từng thấy ai mỗi lần giết quái quyệt đều có nhiệt tình lớn như vậy.

- Ha ha, xin gọi ta là khắc tinh của quái quyệt.

Chu Phàm cười nói.

- Gọi ngươi là cuồng ma giết quyệt mới đúng.

Lý Cửu Nguyệt nói.

- Nhân loại vô sỉ, ngươi giết người hầu trung thành của ta, hủy đàn rắn của ta, ta nhất định sẽ không tha cho ngươi.

Trong bóng tối bên kia, thanh âm nổi giận của Xà Nhân truyền tới, hắn vẫn đang đánh nhau với kẻ điên, nhưng đàn Huyết Lân Xà và Pháp Nguyệt chết, hắn đều biết.

- Lý huynh, ngươi đi thả người xuống đi.

Chu Phàm nhẹ nhàng vung Đức Tự Đao, máu rắn lưu lại trên mũi đao rơi xuống đất, đi vào trong bóng tối.

- Sao ngươi và nô bộc của ngươi đều nói ta vô sỉ? Chu Phàm ta luôn lấy đức phục người. Mục huynh, để ta đến giúp ngươi.

Vừa rồi hắn chỉ là sợ đàn Huyết Lân Xà và Xà Nhân cùng vây công mình, hiện tại chỉ còn lại một Xà Nhân cấp Huyết Lệ, một mình hắn cũng có thể đối phó, càng đừng nói còn có một kẻ điên thực lực bất phàm ở đây.

Xà Nhân và kẻ điên vẫn đang giằng co.

Mục điên trầm giọng nói:

- Tiểu huynh đệ, ngươi đừng tới đây, hắn rất mạnh, rất dễ ngộ thương ngươi.

Hoàn cảnh trong bóng tối không tốt, nhưng hai cái bóng một lớn một nhỏ vẫn thể phân biệt ra.

Đối với cảnh cáo thiện ý của Mục điên, Chu Phàm khẽ ờ một tiếng, sau đó hắn kéo đao xông ra, chín đạo quỷ khí xanh đen toàn bộ rót vào Đức Tự Đao, âm phong vang vù vù.

Liệt diễm màu lam và lôi hồ màu đen đan vào nhau, hiện lên ở ngoại vi quỷ khí.

Ba loại lực lượng khác nhau dưới tác dụng của chân khí màu trắng, toàn bộ đều dung hợp cùng một chỗ.

Cự đao giống như dầu nóng sôi trào bốc cháy, ở trong bóng đêm trở nên chói mắt mà sáng ngời.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...