Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 767: Chương 767: Quân tử có đức (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Pháp Nguyệt hòa thượng thiếu chút nữa thì phun ra máu, nếu không lui về phía sau, đàn Huyết Lân Xà sợ rằng sẽ chết sạch, võ giả kỳ quái này căn bản không hề có dấu hiệu kiệt sức, thực sự coi hắn là đồ ngốc à?

Hắn lại nhìn phía sau, đánh nhau trong bóng tối tràn ngập các loại hung hiểm, Xà Phật và kẻ điên vẫn chưa phân ra thắng bại.

Nếu Xà Phật giết kẻ điên trở về, thấy rắn của hắn chết hết, vậy khẳng định sẽ không tha cho hắn.

Hắn thấp giọng lẩm bẩm mấy câu kỳ quái nói, đàn Huyết Lân Xà tản ra bốn phương tám hướng.

Trong lòng Pháp Nguyệt hòa thượng đã hạ quyết tâm, bất kể là như thế nào cũng phải giữ được đàn Huyết Lân Xà trước khi Xà Phật về.

- Hỗn đản, đừng đi.

Chu Phàm vội vàng đuổi giết đàn Huyết Lân Xà, một đao của hắn bổ tới một con.

Chỉ là đất trống trước cửa điện quá lớn, tốc độ bò của Huyết Lân Xà vốn cũng nhanh, cho dù không bằng Chu Phàm, nhưng chúng có tốc độ như vậy, lại quá phân tán, Chu Phàm không khỏi giết rất phí sức.

Lý Cửu Nguyệt cũng bị một số Huyết Lân Xà công kích, hắn không thể không rút kiếm giết rắn.

Chu Phàm đuổi giết hơn mười con, liền dừng chân, Huyết Lân Xà căn bản không dám tới gần hắn.

Hắn thầm nghĩ hiện tại có loại cục diện tốt này, chỉ cần dựa vào kẻ điên cầm chân Xà Nhân, nếu kẻ điên không cầm chân được, Xà Nhân trở về, hắn còn muốn giết đàn rắn nhẹ nhàng như vậy là không dễ dàng, cho nên cần phải nghĩ biện pháp mới được

Nghĩ đến đây, Chu Phàm nhìn về phía Pháp Nguyệt lão hòa thượng đứng ở bên rìa.

Đuôi rắn trên mặt, trên cổ Pháp Nguyệt lão hòa thượng run kịch liệt, hai mắt hắn lộ ra vẻ hoang mang, hắn xoay người chạy tới bên trái đất trống.

- Ngươi hại ta không giết được rắn, ta tới giết ngươi.

Chu Phàm xách đao đuổi theo Pháp Nguyệt lão hòa thượng,

- Ngươi còn không gọi rắn đến bảo vệ ngươi đi.

Pháp Nguyệt lão hòa thượng vốn đang có ý này, nhưng hắn vừa nghe thấy Chu Phàm nói như vậy, ngược lại không muốn mắc mưu, hắn cắn răng, thân thể kéo ra từng đạo ảo ảnh, hiển nhiên có tốc độ cấp ảo ảnh, hắn cho rằng Chu Phàm trong một chốc một lát sẽ không đuổi kịp hắn.

Chu Phàm cũng thi triển thân pháp cấp ảo ảnh, đồng thời không ngừng đẩy nhanh tốc độ kéo gần cự ly, gây áp lực cho Pháp Nguyệt lão hòa thượng.

Nhưng mắt thấy đã kéo gần cự ly một trượng, lão hòa thượng này vẫn rất cứng cỏi không chịu gọi rắn đến bảo hộ hắn.

Chu Phàm tức giận, thân thể hắn chỉ trong nháy mắt đã dịch chuyển tới trước người Pháp Nguyệt hòa thượng, một chưởng chộp tới.

Pháp Nguyệt lão hòa thượng không ngờ tốc độ của Chu Phàm lại kinh người như vậy, tay trái hắn đánh ra một chưởng, có một trận mùi tanh ùa tới Chu Phàm.

Nhưng Chu Phàm mặc Tử Kim Giáp Trụ, mùi tanh có độc này căn bản không thể tiến vào trong cơ thể hắn mà theo gió tản đi.

Chu Phàm đổi chưởng thành quyền, quyền đầu có lãnh lam hỏa diễm trào ra.

Quyền chưởng va chạm phát ra một tiếng ầm, Pháp Nguyệt lão hòa thượng bị đánh ngã xuống đất lăn mấy vòng, hắn đứng lên phun ra một búng máu xen lẫn với một con rắn nhỏ, hai mắt hoảng sợ nhìn Chu Phàm đã dừng bước.

Hắn ngay cả một quyền cũng không đỡ được, chẳng lẽ người này đã là Hoán Huyết Đoạn sao?

- Còn không để đàn rắn tới cứu ngươi, ngươi không có cơ hội đâu.

Chu Phàm lại chậm rãi bước về phía Pháp Nguyệt lão hòa thượng, lực áp bức to lớn ép tới Pháp Nguyệt lão hòa thượng.

- Ngươi đừng quá vô sỉ, sĩ khả sát bất khả nhục.

Pháp Nguyệt lão hòa thượng lại ho ra một búng máu, hai mắt hắn sắc bén, vẫn kiên trì không gọi rắn.

Có điều hắn không thử chạy trốn nữa, mà là đứng tại chỗ, bởi vì căn bản không thể chạy được, hắn đã nhìn rõ rồi, Chu Phàm muốn giết hắn thì sớm đã giết.

- Ngươi nói ta vô sỉ?

Chu Phàm đặt cự đao lên trên vai Pháp Nguyệt lão hòa thượng,

- Ta trước nay là quân tử có đức, ngươi xem đao này của ta là gì?

Pháp Nguyệt lão hòa thượng ngẩn người, hắn nhìn cự đao, trên sống đao đen đỏ huyết văn dày đặc, còn có huyết nhận đỏ tươi.

- Đây là đao gì?

Pháp Nguyệt lão hòa thượng không nhận ra, có điều hắn vẫn hỏi.

- Con lừa ngốc này, ngươi xem trên cán đao của ta là chữ gì? Đây là chữ đức.

Chu Phàm quát,

- Đây là Đức Tự Đao, Chu Phàm ta trước nay là lấy đức phục người, bằng không ngươi sớm đã chết rồi.

Sắc mặt vàng như nến của Lý Cửu Nguyệt ở bên kia có chút đỏ lên, hắn xoay người tiếp tục giết rắn dám tập kích hắn, làm bộ như không nhìn thấy, Chu huynh thật sự khiến hắn cảm thấy quá xấu hổ.

- …

Pháp Nguyệt lão hòa thượng thật sự không biết nên nói gì cho phải, nhất là hắn còn có thể cảm thấy huyết nhận của đao này đang chậm rãi rung rung, tựa hồ là đang hưng phấn.

- Đừng hòng kéo dài thời gian, mau bảo đàn rắn tới đây.

Chu Phàm lại lạnh lùng nói.

- Ngươi nằm mơ đi.

Pháp Nguyệt lão hòa thượng lắc đầu cự tuyệt.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...