Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 766: Chương 766: Quân tử có đức

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Xà Nhân gầm lên một tiếng, loan đao trong tay bổ ra, giống như một vầng trăng cong nện xuống, kẻ điên họ Mục đối với hắn mà nói chính là một người nhỏ.

Chỉ là người nhỏ này rất linh hoạt, hơi nhấp nhoáng một cái đã tránh được một đao thế đại lực trầm này.

Loan đao chém lên trên mặt đất xuất hiện một khe nứt, kẻ điên họ Mục hét lớn một tiếng, một quyền dày đặc chân khí của hắn đánh về phía đầu gối Xà Nhân.

Xà Nhân không kịp rút đao, hắn chỉ nhấc chân phản kích.

Ầm một tiếng vang khẽ, khí lưu càn quét.

Một người một quyệt không ngờ ngang nhau, loan đao to lớn chém tới, kẻ điên họ Mục dựa vào tốc độ giống như ảo ảnh chu toàn với Xà Nhân, hắn thỉnh thoảng lại dùng quyền đầu đánh về phía hai chân Xà Nhân, ý đồ phế hai chân của Xà Nhân.

Trong cơ thể kẻ điên họ Mục bộc phát ra huyết khí dồi dào khiếp người, rõ ràng là cao thủ Hoán Huyết Đoạn!

Mà Xà Nhân chính là muốn một đao chém chết kẻ điên họ Mục, loan đao phủ lên một tia xanh lục sẫm, mỗi lần thi triển ra đều giống như một vầng trăng xanh.

Với lực lượng quỷ bí của Xà Nhân kèm lên trên loan đao, nếu một đao bổ trúng kẻ điên họ Mục, cho dù kẻ điên họ Mục không chết cũng sẽ thân chịu trọng thương, cho nên kẻ điên họ Mục chẳng khác nào là nhảy múa trên mũi đao.

Chiến đấu của Xà Nhân và kẻ điên họ Mục vô cùng kịch liệt, cây cối xung quanh bị phá hoại không ngừng đổ xuống, bọn họ càng đánh càng rời xa chùa, chìm vào trong bóng tối, chỉ có thể nhìn thấy hai cái bóng mơ hồ một lớn một nhỏ lay động, đao ảnh xanh sẫm và quyền đầu mang theo chân khí màu trắng không ngừng đan vào nhau, va chạm với nhau.

- Xà Phật…

Sắc mặt Pháp Nguyệt khẽ biến, định thôi động con rắn nhỏ màu vàng trong tay khiến đàn Huyết Lân Xà đi giúp Xà Nhân.

Chỉ là cơ hội tốt như vậy, sao Chu Phàm có thể bỏ qua, hắn cầm Đức Tự Đao xông tới đàn Huyết Lân Xà.

Trên Đức Tự Đao to lớn kèm theo Viêm Dương Khí, quét qua một cái chính là mấy chục con Huyết Lân Xà bị hắn đánh chết.

Pháp Nguyệt hổn hển cầm rắn nhỏ màu vàng gầm lên:

- Giết hắn.

Trong đàn Huyết Lân Xà không ngừng có Huyết Lân Xà nhảy lên, cắn xé Tử Kim Giáp Trụ trên người Chu Phàm.

Huyết Lân Xà dài đến một trượng thì lại ý đồ dùng thân rắn để xiết hắn.

Chỉ là thân thể của Chu Phàm có tử kim hỏa diễm bốc lên, Đức Tự Đao trong tay hắn vung tới giọt nước cũng không chui lọt, trước người không ngừng có Huyết Lân Xà bị đánh chết.

Phía sau có Huyết Lân Xà muốn cắn hắn, đều bị hỏa diễm của Tử Kim Giáp Trụ đốt thành rắn khét.

- Chu huynh, ta đến giúp ngươi.

Lý Cửu Nguyệt vung trường kiếm vàng óng ánh trong tay, đang muốn giảm bớt áp lực giúp Chu Phàm.

- Ngàn vạn lần đừng.

Chu Phàm cũng không quay đầu lại lớn tiếng hô lên,

- Lý huynh, một mình ta là đủ rồi.

Lý Cửu Nguyệt:

- …

Lý Cửu Nguyệt biết tật xấu của Chu Phàm lại tái phát rồi.

Có đàn Huyết Lân Xà ngăn cách, hắn muốn lướt qua đàn rắn để cứu người bị treo trên cây cũng không dễ dàng, hơn nữa những người đó đã bị khống chế mất đi ý thức, cho dù hắn có thể cởi những người đó xuống, chỉ sợ cũng rất khó mang người về, hắn nghĩ nghĩ một chút chỉ có thể tạm thời ở bên cạnh nhìn.

Huyết Lân Xà chết đi từng tầng, đuôi rắn trên mặt trên cổ Pháp Nguyệt hòa thượng rung càng lợi hại hơn, hắn không ngờ nhân loại này lại mạnh như vậy.

Hắn đã xem nhẹ thực lực của hai nhân loại này một cách nghiêm trọng, rắn nhỏ màu vàng trong tay không ngừng phát ra tiếng rít không giống rắn có thể phát ra, thúc giục đàn Huyết Lân Xà công kích Chu Phàm.

Nhưng chỉ tiếc hỏa diễm trên Tử Kim Giáp Trụ của Chu Phàm quá bá đạo, đàn Huyết Lân Xà con trước ngã xuống, con sau tiến lên, vẫn không thể đột phá phòng ngự, bị đốt cháy cho rơi xuống đất.

Đức Tự Đao của hắn lại nhanh tới khiến người ta hít thở không thông, trong một hơi thở chính là bổ ra mười đao, mỗi lần bổ ra đều có vô số rắn bị chém chết hoặc chết cháy.

Những Huyết Lân Xà chỉ là cấp Hắc Du này đối với hắn hiện tại mà nói là giết không chút lao lực.

Thúc giục đàn Huyết Lân Xà điên cuồng công kích, cũng chỉ là đẩy nhanh tốc độ giết rắn của Chu Phàm.

- Lui về phía sau, lui về phía sau.

Toàn thân Pháp Nguyệt run lên, chỉ trong thời gian ngắn, đàn Huyết Lân Xà đã chết một nửa, tổn thất này đúng là quá lớn, lớn đến khiến hắn không thể thừa nhận.

Rắn nhỏ màu vàng lại phát ra tiếu kêu, đàn Huyết Lân Xà không dám công kích Chu Phàm nữa, cấp tốc bò trên mặt đất lui về phía sau.

Trên mặt đất phía trước Chu Phàm đã bị máu bị nhuộm đỏ, hai mắt hắn cực nóng nhìn Pháp Nguyệt hòa thượng phía sau đàn Huyết Lân Xà đang lui về,

- Vì sao lại lui về, ta đã sắp kiệt sức rồi, ngươi chỉ thiếu một chút là có thể giết ta mà? Mau bảo rắn tới đây đi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...