Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 765: Chương 765: Mục phong tử

Mục lục truyện Long Xà Chi 14 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Có thể cống hiến sức lực cho Xà Phật là vinh hạnh của ta.

Pháp Nguyệt lòng đầy vui mừng dập đầu nói.

Sắc mặt Lý Cửu Nguyệt và Chu Phàm lạnh lùng nhìn một màn này, trong nhân loại không thiếu một số người vì mục đích nào đó mà đầu nhập vào quái quyệt, Pháp Nguyệt không phải người thứ nhất, cũng không phải người cuối cùng.

Xà Nhân vỗ vỗ con rắn lớn bên hông, rắn lớn không tình nguyện há miệng, nhổ ra một hạt châu màu đỏ.

Hạt châu màu đỏ rơi xuống đất, hai tay Pháp Nguyệt run rẩy, vội vàng nhặt lên, không chút do dự nuốt vào trong miệng.

- Đa tạ Xà Phật ban thưởng.

Pháp Nguyệt lại dập đầu, thanh âm của hắn hơi run, hiển nhiên là cực kỳ hưng phấn.

Xà Nhân không mở miệng, nó chỉ từ trong da thú rút ra một cây mây dài khoảng ba bốn trượng, tay phải to rộng của nó cầm lấy một đầu bén nhọn của cây mây thô bằng hai ngón tay, tay trái mà tóm lấy một võ giả trên mặt đất.

Chu Phàm và Lý Cửu Nguyệt bởi vì phía trước có đàn Huyết Lân Xà, bọn họ muốn đi tới cũng không làm được.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn Xà Nhân dùng tay trái tóm võ giả đó lên, võ giả đó không biết vì sao lại biến thành giống như người gỗ, không hề giãy giụa.

Cây mây ở tay phải của Xà Nhân giống như xiên cá, xuyên qua hai má võ giả đó, máu tươi thuận theo mặt hắn chảy xuống, lại không phát ra tiếng hét thảm gì.

Đầu kia của cây mây thắt nút, võ giả đó đã bị treo ở phía cuối cây mây.

Từng võ giả bị Xà Nhân bắt lấy, dùng cây mây xuyên qua má, giống như một xâu cá vậy.

Xà Nhân không tốn chút công sức nào đeo cây mây xâu người lên vai, nó nhếch miệng phát ra một tiếng kêu cao hứng.

Pháp Nguyệt vẫn quỳ.

Sắc mặt Lý Cửu Nguyệt và Chu Phàm lạnh lùng nhìn.

- Pháp Nguyệt, có muốn ta thay ngươi thu thập hai nhân loại đó không?

Xà Nhân dùng ngón trỏ có móng tay xanh đen sắc bén của nó chỉ vào hai người Chu Phàm, hỏi.

Có muốn ta thay ngươi thu thập hai nhân loại đó không?

Ngữ khí của Xà Nhân nhẹ nhàng bâng quơ, tựa như đang nói một chuyện râu ria bé nhỏ.

Chu Phàm không tức giận, cũng bảo trì bình tĩnh tuyệt đối, kẻ địch càng khinh thị bọn họ, lại càng có lợi cho họ.

Hắn dùng thanh âm Xà Nhân và Pháp Nguyệt không nghe được nói với Lý Cửu Nguyệt:

- Lý huynh, đợi lát nữa nếu không đánh lại, ta nói thì ngươi đi trước nhé.

- Chu huynh, ta biết rồi.

Lý Cửu Nguyệt và Chu Phàm làm cộng sự lâu như vậy, sớm đã hình thành ăn ý, không nói những lời rắm thối như ngươi không đi thì ta sẽ không đi gì đó.

Nếu thực sự có nguy hiểm, đến lúc đó khi hắn ở lại cũng không mang tới được tác dụng gì, mà sẽ chỉ làm liên lụy tới Chu Phàm, hắn sẽ không chút do dự rời khỏi.

- Không cần, Xà Phật tôn kính, chỉ là hai võ giả, ta để đàn Huyết Lân Xà giải quyết là được rồi.

Pháp Nguyệt cười, cười, cười liếc hai người Chu Phàm một cái.

Nếu không phải Xà Phật vừa hay tới, hắn sớm đã thu thập hai người Chu Phàm, hắn muốn biểu hiện giá trị của mình.

- Xà Phật, có muốn lưu lại người sống để ngươi mang về không?

Pháp Nguyệt rụt rè hỏi.

Nếu muốn lưu lại người sống, vậy phải cẩn thận khống chế tốt đàn Huyết Lân Xà, không để đàn Huyết Lân Xà cắn chết hai người này, Xà Phật chỉ cần sống, chết thì không cần.

- Vậy ta sẽ chờ ngươi thêm một chút.

Xà Nhân nói chuyện có chút mơ hồ không rõ.

Chu Phàm và Lý Cửu Nguyệt lại cảnh giác lui về phía sau mấy bước, một vạn Huyết Lân Xà cấp Hắc Du cùng với Xà Nhân cấp Huyết Lệ, bọn họ không thể không cẩn thận.

Phía sau hỏi là hành lang bích họa, lúc này trong hành lang đột nhiên có kẻ điên của Xà Phật Tự đi ra.

Hai người Chu Phàm vốn đang cảnh giác cao độ, rất nhanh liền phát hiện sự xuất hiện của kẻ điên.

Sự xuất hiện của kẻ điên khiến cho sắc mặt hai người Chu Phàm càng trở nên ngưng trọng.

Có thể nói bọn họ đã phải đối mặt là tình huống trước có sói sau có hổ.

Sự xuất hiện của kẻ điên khiến Pháp Nguyệt vốn định hạ lệnh cho đàn rắn công kích liền ngừng lại.

Cặp mắt rắn đồng tử dọc của Xà Nhân cũng nhìn về phía kẻ điên.

Tình huống trong nhất thời trở nên ngưng trệ một cách quỷ dị.

- Di Ngộ, ngươi tới đây làm gì? Còn không mau trở về.

Pháp Nguyệt trầm giọng quát, đuôi rắn trên cổ trên mặt hắn vẫn đang không ngừng run run, trong mắt lộ ra vẻ kiêng kị.

- Ta không phải hòa thượng Di Ngộ của Xà Phật Tự.

Trong mái tóc rối của kẻ điên lộ ra ánh mắt sáng ngời có chút khiếp người,

- Ta chỉ nhớ ta họ Mục.

Pháp Nguyệt hơi ngẩn ra, hắn nhìn Xà Nhân, thanh âm run rẩy nói:

- Ngươi nhớ ra rồi à?

Chu Phàm và Lý Cửu Nguyệt nhìn nhau, tình huống này dường như có chút không đúng.

Đồng tử dọc của Xà Nhân hơi co rút lại, có điều hắn không nói gì.

- Không.

Kẻ điên họ Mục lắc đầu,

- Có điều ta biết lão hòa thượng ngươi và Xà Nhân này không phải người tốt, các ngươi một mực muốn giết ta, đúng không?

- Nói hưu nói vượn, là lão nạp hảo tâm thu lưu ngươi, bằng không ngươi sớm đã chết rồi, ngươi muốn lấy oán trả ơn sao?

Pháp Nguyệt quát lớn.

- Lão hòa thượng, ta bình thường điên điên khùng khùng, nhưng không có nghĩa là ta không nhớ chuyện phát sinh khi điên, các ngươi sợ hãi trước thực lực của ta, muốn độc sát ta, nhưng ta chưa bao giờ ăn bất kỳ thứ gì, muốn ăn cũng chỉ ăn rắn.

- Hơn nữa trừ một số quyệt độc đặc thù ra, ta bách độc bất xâm, các ngươi muốn hạ độc ta chính là không dễ dàng.

- Các ngươi lại muốn thừa dịp ta ngủ say dùng đao giết ta, nhưng thực lực của ta mạnh hơn đám tăng nhân các ngươi quá nhiều, chỉ cần có người muốn giết ta, thân thể ta đều sẽ theo bản năng làm ra phản ứng, sau khi giết mấy tăng nhân của các ngươi, các ngươi không dám xuống tay với ta nữa.

- Sau khi các ngươi phát hiện không làm gì được ta, lại muốn đuổi ta đi, nhưng ta không muốn rời khỏi chùa, các ngươi cũng không biện pháp, chỉ có thể để mặc ta ở lại, đối với người vào nhầm chùa thì nói ta là đệ tử của ngươi.

Ánh mắt của kẻ điên họ Mục trở nên lạnh lùng, hắn đã khôi phục thần trí.

- Ngươi không muốn rời khỏi bản tự, rốt cuộc là muốn làm gì?

Thân thể Pháp Nguyệt khẽ run lên, thực lực của kẻ điên này thật sự quá mạnh, khi điên không thể giết cũng không thể đuổi đi, hiện tại lại biến thành giống như người bình thường, nếu không phải có Xà Phật ở đây, hắn đã sớm vứt bỏ đàn Huyết Lân Xà mà chạy trốn rồi.

- Ta muốn làm gì à?

Mặt kẻ điên họ Mục lộ ra vẻ ngỡ ngàng, có điều khi hắn nhìn về phía Xà Nhân, ánh mắt biến thành sắc bén.

- Ta là vì quái quyệt Xà Nhân này mà đến, ta muốn mật của hắn.

- Lớn mật.

Xà Nhân lạnh giọng nói,

- Nếu không phải ta đến Xà Phật Tự mấy lần có việc phải vội vàng rời đi, sao lại để cho ngươi sống đến bây giờ?

Xà Nhân nói xong, hắn thuận tay treo cây mây xâu người lên trên một thân cây, rút loan đao bên hông ra, loan đao dài một trượng, sau đó há miệng lộ ra răng rắn sắc bén dày đặc:

- Xem là ta lột sống nhân loại ngươi, hay là ngươi lấy mật của ta.

- Nếu hai người các ngươi không muốn chết, vậy mau trốn đi.

Kẻ điên họ Mục chỉ nói với hai người Chu Phàm một câu này, sau đó cả người hắn cho một luồng khói nhẹ xông vào trong đàn rắn.

- Giết hắn.

Pháp Nguyệt vừa hoảng sợ tránh né, vừa mở miệng, trong tay hắn một mực cầm một con rắn nhỏ màu vàng.

Rắn nhỏ màu vàng phát ra tiếu rít bén nhọn, toàn bộ đàn Huyết Lân Xà đều ùa về phía kẻ điên họ Mục.

Nhưng thân thể của kẻ điên họ Mục trào ra chân khí màu trắng, chân khí bố trí thành một vòng khí, triệt để bao phủ hắn.

Đàn Huyết Lân Xà va chạm lên vòng khí lại bị hất văng ra, chỉ trong chớp mắt, hắn đã vượt qua đàn Huyết Lân Xà, không đếm xỉa tới Pháp Nguyệt, xông vào trước người Xà Nhân.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...