Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 763: Chương 763: Xà Nhâ
Vẻ cảnh giác trong mắt hắn không giảm, hắn nguyện ý ở đây nói chuyện phiếm với Pháp Nguyệt hòa thượng, chỉ là hai bên đang thăm dò lẫn nhau mà thôi.
- Chu thí chủ cảm thấy mình thắng à?
Pháp Nguyệt khẽ cười nói,
- Chu thí chủ không tiến vào, chắc cũng đoán được một chút, nhưng lại không như Chu thí chủ nghĩ, đối phó Chu thí chủ, căn bản không cần Xà Phật xuất thủ, một mình lão nạp là đủ rồi.
Lúc này Pháp Nguyệt mới chậm rãi xoay người lại, mặt hắn già nua phủ kín nếp nhăn, vô cùng khiếp người, nhưng chỗ cổ hắn có vô số đuôi rắn nhỏ đang không ngừng vặn vẹo, rất nhanh mặt hắn cũng không ngừng có từng cái đuôi rắn chui ra.
Cả khuôn mặt của hắn đều xuất hiện đuôi rắn run run.
Hắn há miệng, một con rắn từ trong miệng thò ra, miệng rắn đóng mở, thanh âm từ miệng rắn phát ra:
- Nên trốn là Chu thí chủ, chỉ là Chu thí chủ muốn chạy trốn cũng đã quá muộn rồi.
Cả tòa phật điện lờ mờ rung chuyển.
Phật điện rung rung, khiến Chu Phàm và Lý Cửu Nguyệt vội vàng lui về phía sau mấy bước.
Rắn… Vô số rắn từ cột, mái ngói, xà nhà, ngay cả là từ trong phật tượng của phật điện cũng có rắn chui ra.
Nói chui ra cũng không đúng, cột, mái ngói, xà nhà, tượng phật trong phật điện không ngờ đều từ đàn rắn các loại màu sắc biến ảo thành.
Cả tòa phật điện bắt đầu tan rã, rắn nhiều đếm không hết xuất hiện trên mặt đất, bò chung quanh Pháp Nguyệt, chúng không công kích các võ giả mã phu ở bên cạnh.
Sắc mặt Lý Cửu Nguyệt khẽ biến, bởi vì những rắn hoặc dài hoặc ngắn màu sắc khác nhau này có cùng một điểm chung, trên đầu rắn của chúng đều có vảy rắn đỏ như máu.
Vảy hoặc nhạt hoặc đậm hoặc to hoặc nhỏ, đồng thời số lượng cũng không đồng nhất, nhưng không có ngoại lệ đều có vảy màu đỏ.
- Là đàn Huyết Lân Xà cấp Hắc Du.
Sắc mặt Chu Phàm ngưng trọng, lạnh lùng nói.
Không chỉ là Chu Phàm, Lý Cửu Nguyệt cũng nhận ra.
Độc tố của Huyết Lân Xà cấp Hắc Du cũng bình thường, nhưng tốc độ bò lại nhanh hơn cả tốc độ của Bạo Phát Đoạn, hơn nữa răng rắn có lực cắn xé kinh người, có thể dễ dàng cắn thủng cả đồ sắt.
Một con Huyết Lân Xà đối với Chu Phàm và Lý Cửu Nguyệt mà nói thì không tính là gì, mấu chốt là nơi này có tới hơn vạn con Huyết Lân Xà.
Nếu như bị nhiều Huyết Lân Xà như vậy vây công, nghĩ thôi cũng khiến người ta cảm thấy da đầu ngứa ran rồi.
Có điều Chu Phàm hít một hơi thật sâu, ánh mắt hắn biến thành cực nóng, đàn Huyết Lân Xà cấp Hắc Du hơn vạn con, điều này đối với hắn mà nói là một cơ hội tuyệt hảo.
- Lý huynh, đợi lát nữa đánh nhau, ngươi bảo vệ tốt bản thân.
Hai mắt Chu Phàm nhìn chằm chằm đàn Huyết Lân Xà, đừng nói có chuyện cứu người, cho dù không có, hắn cũng sẽ không bỏ qua những Huyết Lân Xà này.
Lý Cửu Nguyệt nhìn thần sắc có chút hưng phấn đó của Chu Phàm, hắn nhướng mày nói:
- Chu huynh, hay là chúng ta trước tiên trốn đi đã, ngươi vào lúc như thế này đừng có phát bệnh.
Huyết Lân Xà ngẩng đầu thè lưỡi, con mắt rắn hình tam giác lạnh lùng nhìn về phía hai người Chu Phàm.
Chúng đang đợi mệnh lệnh của Pháp Nguyệt.
Nếu không phải vậy, chúng đã sớm tấn công tới rồi.
Đuôi rắn trên cổ, trên mặt Pháp Nguyệt không ngừng run run, cặp mắt già nua của hắn bình tĩnh mà lại mang theo một tia nghi hoặc, võ giả tên là Chu Phàm này đối mặt với đàn Huyết Lân Xà của hắn không chỉ không dẫn theo đồng bạn chạy trốn, dường như còn có vẻ rất hưng phấn?
Chẳng lẽ là hắn nhìn nhầm à?
Có điều hắn cũng không bận tâm, định hạ lệnh cho đàn Huyết Lân Xà công kích, dẫu sao cho dù là võ giả Tẩy Tủy Đoạn đối mặt với nhiều Huyết Lân Xà như vậy, cũng chỉ có nước bỏ chạy.
Ở trong mắt hắn, Chu Phàm tối đa chỉ là võ giả Tốc Độ Đoạn.
Chỉ là ngay khi Pháp Nguyệt định hạ lệnh, Chu Phàm cũng định xông lên, hai người đều ngừng lại.
Thanh âm cổ quái từ phía sau chính điện truyền đến.
Nếu phân biệt kỹ, có thể nghe ra đó là thanh âm vật nặng hạ xuống, ép gãy cành cây.
- Lý huynh, lui lại.
Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, hắn đang cấp tốc lui về phía sau.
Lý Cửu Nguyệt cũng theo hắn lui xuống bậc điện, lúc này hai người mới đứng lại.
Sắc mặt Pháp Nguyệt trang nghiêm, hắn trong nhất thời cũng chẳng buồn để ý tới hai người Chu Phàm nữa, vội vàng xoay người nhìn về phía sau chính điện.
Có một bóng râm khổng lồ cao hai trượng xuất hiện trước mắt ba người.
Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, ở dã ngoại, tồn tại một nguyên tắc không tính là chuẩn xác trăm phần trăm, đó chính là thứ càng to lớn thì thường thường lại càng mạnh.
Bởi vì thứ càng to lớn, mục tiêu lại càng rõ ràng, sẽ bị đủ loại quái quyệt nguy hiểm ở dã ngoại tập kích, nếu không mạnh, vậy thì không thể sống sót nổi.
Bóng râm khổng lồ lại đi mấy bước, dưới ánh sáng trắng của hạt châu, bộ dạng của nó cũng trở nên rõ ràng.