Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 761: Chương 761: Bích họa (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Biến cố này khiến bước chân của hai người Chu Phàm khựng lại, Chu Phàm quát khẽ một tiếng:

- Tiến lên.

Tay hắn tóm lấy đầu vai của Lý Cửu Nguyệt, hai người giống như một luồng khói nhẹ phóng tới cửa hành lang bích họa.

Cho dù Chu Phàm mang theo Lý Cửu Nguyệt, tốc độ cũng rất nhanh, trong chớp mắt đã tới cửa ra của hành lang.

Chỉ là vách tường hai bên cửa ra bỗng nhiên đóng lại, bức cho Chu Phàm và Lý Cửu Nguyệt không thể không dừng chân.

Lúc này từng nhân vật trong bích họa từ trên tường tróc ra, khi chúng ra, không còn là thần phật có phật quang bao phủ, mà là từng hư ảnh nhân vật đủ mọi màu sắc.

Chúng bao vây hai người Chu Phàm.

Cửa lớn chính điện Xà Phật Tự có một hạt châu bay lên không trung, hạt châu phát ra ánh sáng trắng, khiến cho cửa chính điện sáng như ban ngày.

Bóng người đủ mọi màu sắc đứng bất động, vây mà không công.

Chu Phàm và Lý Cửu Nguyệt đã rút binh cũng không manh động.

- A di đà Phật, thì ra là Lý thí chủ, vị mặc giáp trụ kia khẳng định là Chu thí chủ, vì sao hai vị thí chủ đêm khuya lại tới chơi?

Thanh âm già nua của phương trượng Xà Phật Tự Pháp Nguyệt từ trong phật điện truyền ra.

Trong điện lại có tăng nhân dưới sự dẫn dắt của tiểu sa di đó xông ra.

Trong tay mười một tăng nhân đều cầm gậy gộc, chỉ là gậy này có rắn quấn quanh, cũng không biết là rắn thật hay là rắn giả.

Bọn họ lạnh lùng nhìn hai người Chu Phàm.

- Đám lừa ngốc các ngươi, đừng giả vờ giả vịt, sử dụng thủ đoạn bắt người đi, hiện tại mau thả người ra.

Lý Cửu Nguyệt lạnh lùng quát.

- Thì ra hai vị thí chủ là vì thủ hạ mà đến.

Pháp Nguyệt không đi ra, nhưng thanh âm của hắn lại từ trong phật điện truyền ra, hắn thở dài.

- Chẳng lẽ con lừa ngốc già ngươi vẫn muốn phủ nhận à?

Hai hàng lông mày của Lý Cửu Nguyệt nhướng lên, nói.

Nếu Xà Phật Tự muốn phủ nhận, bọn họ phải lục soát Xà Phật Tự một lần mới được.

- Không dám, người xuất gia không dám nói dối, người của hai vị thí chủ quả thật là chúng ta bắt về.

Pháp Nguyệt thản nhiên thừa nhận.

- Hơn nữa bọn họ ở trong điện, nhưng đáng tiếc hai vị thí chủ không mang bọn họ đi được, hai vị thí chủ cũng không đi được.

- Kỳ thật hai vị thí chủ không bị Diễm Huyết Trùng giết chết, vậy không nên tới đây, như vậy có thể sống sót, đã tới đây rồi thì chỉ có thể chịu chết mà thôi.

Pháp Nguyệt có chút tiếc nuối nói.

Sắc mặt Lý Cửu Nguyệt và Chu Phàm hơi trầm xuống, Xà Phật Tự đã dám thừa nhận, đương nhiên là không hề sợ hãi.

- Phật sắp tới rồi, có thể bắt sống thì bắt sống, không thể bắt sống thì giết bọn họ, đừng có làm phiền nhã hứng của phật.

Pháp Nguyệt nói.

Tiểu sa di dạ một tiếng, hắn giơ bàn tay một mực bị tay áo che lên, lòng bàn tay của hắn cầm một hạt châu màu trắng, hắn thấp giọng đọc chú văn, hạt châu màu trắng phát ra ánh sáng.

Bóng người nhiều màu một mực vây quanh hai người Chu Phàm phát ra tiếng kêu quái dị, toàn bộ đều xông đến bọn họ.

Hạt châu tỏa ra bạch quang từ trên đỉnh chiếu xuống, bóng người sắc thái sặc sỡ tầng tầng lớp lớp đánh tới, rất nhanh đã che phủ thân ảnh của hai người Chu Phàm.

Mười một tăng nhân ở cửa điện sắc mặt lạnh lùng, bọn họ thậm chí không cần ra tay, bích họa cũng có thể đánh cho hai võ giả này trọng thương hoặc là chết.

Chỉ là rất nhanh mặt bọn họ liền lộ ra vẻ kinh ngạc.

Bởi vì một thanh cự đao mang theo lãnh lam hỏa diễm đã bổ nát vô số bóng người, trên mặt đất bắn ra phẩm năm màu.

Mà bên kia rất nhanh cũng có trường kiếm vàng óng ánh quét qua, trên trường kiếm có từng đạo phong nhứ (sợi gió), giảo sát bóng người màu sắc rực rỡ.

Mấy trăm thân ảnh rất nhanh đã bị giết cho chỉ còn lại không đến một trăm.

- Thực lực bất phàm, chẳng trách hai người dám xâm nhập Xà Phật Tự.

Thanh âm già nua của Pháp Nguyệt lại truyền ra.

Tiểu sa di tay cầm hạt châu xương trắng hơi biến sắc, hắn đẩy nhanh đọc nguyền rủa.

Phẩm năm màu phân tán trên mặt đất bỗng nhiên mấp máy, ngưng tụ thành từng đoàn nhan dịch (nước màu), nhan dịch khuếch tán, phát ra tiếng nước ào ào lại hóa thành từng bóng người màu sắc rực rỡ, sau đó tiếp tục đánh tới hai người Chu Phàm.

Mười một tăng nhân vẫn đứng bất động, khuyết điểm của đại đa số võ giả là ỷ lại phù lục, mà bóng người màu sắc rực rỡ trên bích họa của Xà Phật Tự không dám nói là không giết được, nhưng có thể phục sinh rất nhiều lần.

Ít nhất theo bọn họ làm hao hết phù lục của hai võ giả đó là không có vấn đề gì.

Chu Phàm thấy bóng người màu sắc rực rỡ lại phục sinh, sắc mặt hắn lạnh lùng, cự đao trong tay không ngừng chém ra, đánh chết từng bóng người màu sắc rực rỡ,

- Lý huynh, ta rời khỏi một lúc, ngươi có thể chống đỡ được không?

- Chu huynh cứ yên tâm mà đi.

Lý Cửu Nguyệt cười nói, hắn vừa vung kiếm vừa lấy ra mấy đạo phù lục.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...