Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 759: Chương 759: Trở về (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Bất kể phái người hoặc quái quyệt hộ tống, hoặc là biện pháp bất khả tư nghị khác, nhưng đây không phải trọng điểm.

- Chu huynh, ta nghĩ ra rồi, khẳng định là Xà Phật Tự làm.

Sắc mặt Lý Cửu Nguyệt lạnh lùng,

- Khi ở Xà Phật Tự, ta và ngươi đi gặp phương trượng của Xà Phật Tự, mà các võ giả mã phu thì ở lại ngoài chùa thu thập hành lý.

- Khi chúng ta không có mặt, bọn họ có thể là uống trà hoặc là thứ gì đó kỳ quái mà hòa thượng của chùa đưa tới, sau đó thì bất tri bất giác bị khống chế.

Diễm Huyết Trùng có khả năng cũng là bọn họ động tay động chân khi rời khỏi.

- Có lý.

Chu Phàm rất tán thành cách nói của Lý Cửu Nguyệt.

Kỳ thật không cần nghĩ nhiều, bọn họ đi một ngày bọn họ, khả nghi nhất chính là gặp phải Xà Phật Tự, hiện tại toàn bộ người đều biến mất, vậy hiềm nghi lớn nhất chính là Xà Phật Tự đó.

- Vậy chúng ta tới Xà Phật Tự cứu bọn họ, nếu tới chậm, vậy tất cả đều muộn rồi.

Trên mặt Lý Cửu Nguyệt mang theo nộ ý nói.

Hắn không ngờ, bọn họ đã rời khỏi Xà Phật Tự, Xà Phật Tự vẫn không buông tha cho bọn họ.

Sau khi hai người thương nghị, việc này không nên chậm trễ, bọn họ quay lại doanh địa, mỗi người cầm lấy một cây nhiên mộc, ở trong bóng tối đi tới phương hướng Xà Phật Tự.

Hành tẩu trong bóng đêm là một chuyện rất nguy hiểm, cho dù có nhiên mộc xua đuổi đại bộ phận Âm Ảnh Quái Quyệt, nhưng luôn sẽ có thứ không sợ chết muốn tập kích hai người bọn họ.

Thân thể Lý Cửu Nguyệt tỏa ra quang mang màu vàng, quái quyệt trốn trong bóng đêm nhao nhao chạy tứ tán, không dám tới gần.

Không thể không nói, loại năng lực này đối với những quái quyệt cấp thấp là có lực chấn nhiếp rất mạnh.

Tốc độ của hai người không ngừng đẩy nhanh, bọn họ dọc theo dường như khi trước chạy trong bóng đêm một lúc, liền tới gần đường mòn đi thông tới Xà Phật Tự.

Do là đêm tối, lại thêm bọn họ chỉ tới một lần, đường mòn đó lại hoàn toàn chỉ có thể đủ cho một cỗ xe ngựa đi qua.

Bọn họ chỉ có thể tìm kiếm cẩn thận.

Chỉ là tìm một hồi lâu, vẫn không tìm thấy đường mòn đó.

- Không thể nào, ta nhớ rõ ràng là ở ngay gần đây mà.

Lý Cửu Nguyệt toàn thân tỏa ra quang mang màu vàng, vẻ mặt kinh ngạc nói.

- Ngươi nhớ không nhầm, ta cũng nhớ rõ là ở chung quanh đây.

Chu Phàm nhìn rừng cây bởi vì đêm tối mà có chút âm trầm ở gần đó.

- Chúng ta không tìm thấy, vậy đường mòn đó khẳng định là tồn tại, ban ngày nó chỉ mở ra cho chúng ta, sau khi chúng ta rời khỏi, nó đã bị đóng lại.

- Vậy hiện tại chúng ta phải làm gì?

Lý Cửu Nguyệt cảm thấy suy đoán này của Chu Phàm rất tiếp cận sự thật.

- Ta nhớ rõ phương hướng của Xà Phật Tự là ở ngay phía sau rừng cây, không có đường, vậy chúng ta bổ ra một con đường để đi.

Chu Phàm cởi Đức Tự Đao xuống, hắn đưa đuốc ở tay trái cho Lý Cửu Nguyệt, cự đao trong tay phải thì bổ tới rừng rậm không thể đi đường.

Đường cũng không thấy, vậy không cần tốn thời gian để tìm kiếm.

Dẫu sao Đức Tự Đao cũng là chuẩn linh binh cự đao, đao chỉ nhẹ nhàng quét qua, chính là cả mảng cành cây rào rào rơi gãy.

Chu Phàm tiến về phía trước, Lý Cửu Nguyệt đi theo phía sau, hắn cầm hai cây đuốc vẫn cảnh giác nhìn về phía sau.

Có điều rất nhanh Lý Cửu Nguyệt lại cất một cây đuốc đi, cẩn thận che cây còn lại, bởi vì ở trong rừng cây một khi không cẩn thận, lửa sẽ làm cháy toàn bộ rừng cây.

Cho dù bọn họ không dễ vậy bị lửa thiêu chết như vậy, nhưng rừng cây bốc cháy, rất dễ sẽ dẫn tới sự chú ý của Xà Phật Tự.

Dựa vào Đức Tự Đao sắc bén để mở đường, tốc độ đi tới của bọn họ không tính là chậm, rất nhanh bọn họ đã xuyên qua rừng cây này, sau đó dừng chân, nhìn kiến trúc của phật miếu bị hắc ám bao phủ, nhìn từ góc này của bọn họ, không thể nhìn thấy một chút ánh lửa, giống như cự thú âm trầm ngủ say trong đêm đen.

Lý Cửu Nguyệt cũng cất đuốc, quang mang trên người dần dần thu liễm.

- Lão Huynh, bọn họ có ở bên trong không?

Chu Phàm ngồi xổm xuống nhìn Lão Huynh hỏi.

Nhưng Lão Huynh lại lắc đầu, có thể là quá xa hoặc là tường cao cách trở, nó không thể ngửi được khí tức của các võ giả mã phu.

- Đợi đi vào rồi, cẩn thận một chút, nếu phát hiện không ổn, không đánh lại, vậy chúng ta bỏ chạy.

Thân thể Chu Phàm có tử kim quang mang trào ra, Tử Kim Khinh Giáp đã bao phủ lấy hắn.

- Được.

Lý Cửu Nguyệt không chút do dự đáp ứng.

Dẫu sao đây cũng là địa bàn của người khác, bọn họ cũng không dám khẳng định thực lực của các tăng nhân này thế nào, không đánh thắng vậy cũng là chuyện đạm chịu.

Chu Phàm chỉ nhẹ nhàng nhảy qua tường vây, hạ vào trong chùa.

Trong nháy mắt Chu Phàm lặng lẽ hạ xuống đất, hắn cấp tốc nhìn quét xung quanh, sau khi không phát hiện ra gì, hắn gõ ba cái vào vách tường.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...