Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 758: Chương 758: Trở về

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm nhìn chung quanh một chút, doanh địa trống rỗng, võ giả trực đêm không có mặt, giống như chỉ còn lại một mình hắn.

Gương mặt hắn trở nên lạnh lùng, hắn không nghĩ nhiều, bước nhanh tới lều trại của Lý Cửu Nguyệt.

Hắn dừng chân trước cửa lều trại của Lý Cửu Nguyệt, hắn không lên tiếng gọi, mà là nín thở, vòng đến một bên khác của lều trại, rút đao chém một cái, roẹt một tiếng rạch ra một lỗ hổng, hắn lao thẳng vào bên trong.

Trong nháy mắt hắn xông vào, nghênh đón hắn là một thanh hoàng kim trường kiếm.

Trường kiếm tràn ngập băng khí rét lạnh.

Chu Phàm rút đao ra đỡ.

Keng một tiếng đao gỉ và hoàng kim trường kiếm va chạm, Chu Phàm mới quát khẽ:

- Lý huynh, là ta.

Lý Cửu Nguyệt ban ngày quần áo ban ngày, hắn thu hồi hoàng kim trường kiếm, ngẩn người nói:

- Chu huynh, ngươi cớ gì lại ban đêm xông vào lều trại của ta?

- Xảy ra chuyện rồi.

Mặt Chu Phàm lộ vẻ bất đắc dĩ nói, may mà là hắn, nếu là người khác, nói không chừng đã bị Lý Cửu Nguyệt một kiếm chém chết rồi.

- Xảy ra chuyện gì?

Lý Cửu Nguyệt cũng cảm thấy không đúng, từ trên giường đứng lên, cầm lấy hoàng kim trường kiếm muốn ra bên ngoài xem thử, kết quả phát hiện lều trại đã rách, dưới vội vàng, hắn chỉ có thể vung một kiếm, mới có một màn vừa rồi phát sinh.

- Võ giả trực đêm của doanh địa không thấy đâu rồi.

Chu Phàm không tính toán một kiếm đó, mà là trầm giọng nói.

Chu Phàm nhìn về phía ngọn đèn trong lều trại, sau khi hắn không phát hiện tung tích của Diễm Huyết Trùng, mới yên tâm.

Sắc mặt Lý Cửu Nguyệt biến thành khó coi.

Hai người không nói tỉ mỉ, mà là từ trong lều trại xông ra.

Bọn họ bắt đầu tìm kiếm lều trại khác, nhưng rất nhanh liền phát hiện, trong doanh, trừ hai người bọn họ ra, tất cả mọi người đều không thấy đâu.

Doanh địa trống rỗng, tạo cho người ta một loại cảm giác âm trầm khủng bố.

Vừa nghĩ tới các võ giả mã phu trong đoàn xe đều lặng lẽ mất tích, trong lòng hai người đều lạnh toát.

- Bọn họ đi đâu rồi?

Lý Cửu Nguyệt nhìn xung quanh, nhiên mộc kèm U Diễm Phù trong doanh địa đang bốc cháy, phát ra quang mang u lam.

Ngoài ra thì chỉ có hắn và Chu Phàm, hàn khí đêm thu tràn ngập trong doanh địa, khiến cho trong lòng hắn phủ lên một tia hàn ý.

Chu Phàm giải trừ Tử Kim Giáp Trụ, hắn trầm mặc lắc đầu, kể lại chuyện phát sinh khi rời giường với Lý Cửu Nguyệt.

- Diễm Huyết Trùng…

Trên mặt Lý Cửu Nguyệt cả kinh lắc đầu,

- Ta không bị thứ này tập kích, ta vừa dậy định ra ngoài, thì ngươi đã tiến vào lều trại của ta.

- Vậy xem ra đối phương chỉ phóng ra sáu con Diễm Huyết Trùng, mà sáu con Diễm Huyết Trùng này tới giết ta trước, nếu có thể giết chết ta, sẽ lại đi giết ngươi.

Chu Phàm nghĩ nghĩ một chút rồi nói, chỉ có cách giải thích này mới có thể nói thông được, bằng không vì sao chỉ có hắn chịu công kích của Diễm Huyết Trùng, mà Lý Cửu Nguyệt lại bình yên vô sự.

- Chu huynh, ta không hiểu, vì sao bọn họ có thể lặng lẽ biến mất, ngược lại hai người chúng ta thì có thể bình an vô sự?

Trên mặt Lý Cửu Nguyệt lộ ra vẻ nghi hoặc,

- Chu huynh cảnh giới cao thâm, có thể là không ai dám trêu chọc, nhưng trong đoàn xe có võ giả cảnh giới cao hơn ta mà.

- Cũng không thể nói là bình an vô sự, bọn họ còn dùng Diễm Huyết Trùng, chỉ là vì sao muốn sử dụng Diễm Huyết Trùng để đối phó chúng ta?

Lý Cửu Nguyệt nghĩ nghĩ một chút lại bổ sung.

- Nếu có người hoặc quái quyệt có thể lặng lẽ bắt đi hoặc giết chết các mã phu võ giả, vậy ta nghĩ bọn họ sẽ không tự dưng lại buông tha cho chúng ta.

Chu Phàm Chu Phàm suy tư,

- Cho dù bọn họ có thể là cảm thấy hai người chúng ta rất lợi hại, không dám làm chúng ta tỉnh, vậy bọn họ sẽ có biện pháp đơn giản hơn để giết chết hai người chúng ta.

- Biện pháp gì?

Lý Cửu Nguyệt hơi ngẩn ra.

- Nhân lúc chúng ta đang ngủ say, lặng lẽ lấy đi toàn bộ nhiên mộc trong doanh địa.

Chu Phàm nhìn về phía nhiên mộc của doanh địa, nói.

Sắc mặt Lý Cửu Nguyệt hơi trắng bệch, đây quả thật là một biện pháp tốt để giết người, nếu lấy đi nhiên mộc trong doanh địa, vậy Âm Ảnh Quái Quyệt một mực đang rình rập sẽ giống như che trời phủ đất ập tới.

Kẻ địch không thể biết hai người bọn họ không e ngại Âm Ảnh Quái Quyệt.

- Ta nghĩ không có địch nhân tới doanh địa… Không đúng, phải nói là không có địch nhân có trí tuệ tới doanh địa.

Chu Phàm tiếp tục bình tĩnh phân tích,

- Các võ giả mã phu rất có thể là tự mình rời khỏi doanh địa.

- Tự rời khỏi doanh địa…

Lý Cửu Nguyệt đột nhiên cả kinh,

- Chu huynh ngươi là nói bọn họ bị khống chế, sau đó cùng nhau rời khỏi doanh địa, cho nên mới chỉ còn lại hai người chúng ta ở đây.

- Chỉ là sau khi bọn họ rời khỏi doanh địa, làm thế nào để ứng đối với những Âm Ảnh Quái Quyệt trong bóng tối?

Chu Phàm thấp giọng nói, có điều rất nhanh hắn liền hiểu được, sau khi ra khỏi doanh địa, bên kẻ địch khẳng định sẽ có biện pháp khiến bọn họ thuận lợi tránh được Âm Ảnh Quái Quyệt.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...