Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 757: Chương 757: Diễm Huyết Trùng
Cảm nhận chân khí dồi dào trong khí điền và xương cốt đã tẩy tủy, hắn mới cất Vô Thanh Phù ngăn cách thanh âm đi, nếu không có Vô Thanh Phù, quỷ âm của Không Âm Quỷ Lôi truyền ra, nói không chừng sẽ tạo ra hiểu lầm gì đó.
Chu Phàm dỏng tai lắng nghe một chút, nghe thấy tiếng thì thầm của võ giả trực đêm ngoài doanh địa, mà Lão Huynh nằm dưới đất cũng vẫy vẫy đuôi với hắn.
Sau khi hắn xác nhận ngoài doanh địa không có vấn đề, liền nằm xuống ngủ.
Tiến vào Khôi Hà Không Gian, khi xuất hiện trên thuyền, hắn theo thói quen nhìn về phía bên kia thuyền.
Chỉ là tối nay, hắc long không ngờ không có mặt.
Có điều những người dẫn dắt này thỉnh thoảng sẽ biến mất, cũng không phải chuyện kỳ quái gì.
Chu Phàm không rối rắm, mà là chuyên tâm tu luyện.
Cũng không biết trải qua bao lâu, hắn bỗng nhiên phát hiện thân thể của mình ở trên thuyền biến thành có chút mơ hồ.
Điều này khiến sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, có điều hắn không kịp nghĩ nhiều , đã từ trong Khôi Hà Không Gian thoát ly ra.
Chu Phàm ở trong hiện thực vừa mở mắt, hắn ngồi xuống nhìn thấy Lão Huynh đang nhảy lên giường kéo ống quần hắn.
Lão Huynh thấy hắn tỉnh, phát ra mấy tiếng sủa khẽ, lông toàn thân đều dựng đứng lên.
Chu Phàm vươn tay cầm lên đao gỉ và phù đại đặt bên giường.
Mắt cảnh giác nhìn lều trại có ánh đèn chiếu nhưng vẫn có chút tăm tối.
Ở dã ngoại, cho dù là ngủ, cũng sẽ một mực đốt đèn, bằng không khi nguy hiểm ập tới, cho dù có thể cấp tốc tỉnh lại, trong hoàn cảnh tăm tối, vẫn rất dễ mất mạng.
Chỉ là trong lều trại trống không, trừ hắn và Lão Huynh ra thì không phát hiện gì khác.
Lão Huynh vẫn phát ra tiếng sủa, nó cũng không biết nguy hiểm đến từ đâu, nhưng nó cảm ứng được.
Chu Phàm đi chân trần xuống giường, hắn dắt phù đại bên hông, đao gỉ đã ra khỏi vỏ.
Hắn biết Lão Huynh sẽ không cảm ứng sai, khả năng rất lớn là có quái quyệt gì đó tiến vào lều trại.
Hắn dỏng tai lắng nghe, sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, bên ngoài… Quá im lặng, im lặng tới khiếp người.
Xảy ra chuyện rồi.
Chu Phàm lại liếc Cấm Tà Phù một cái, Cấm Tà Phù không có vấn đề, mới khiến hắn hơi an tâm một chút.
Chỉ là sắc mặt của hắn vẫn rất khó coi, võ giả trực đêm có tám người, nhưng tám người này dường như không phát ra được động tĩnh gì, đã bị chế ngự.
Hắn nghĩ như vậy, trong lòng lo lắng cho sự an nguy của Lý Cửu Nguyệt, nhưng không vội lao ra.
Mắt hắn không ngừng chuyển động, nhìn bốn phương hướng trên dưới trái phải, bởi vì trong lều trại còn ẩn tàng gì đó, Lão Huynh đang dùng mắt của nó không ngừng nhìn quét các góc của lều trại, điều này chứng tỏ nguy hiểm đến từ trong lều trại.
Khứu giác đối với nguy hiểm của Lão Huynh rất nhạy bén, Chu Phàm không dám có lòng khinh thị.
Lão Huynh bỗng nhiên sủa về phía ngọn đèn treo giữa lều trại.
Chu Phàm tập trung nhìn kỹ ngọn đèn, lúc này hắn mới phát hiện sáu con phi trùng bay lượn vòng chung quanh ngọn đèn, có chút không đúng, những phi trùng này to bằng con muỗi, giống như phi trùng bình thường thích bay quay lửa đèn, nhưng hai cánh của chúng lại giống như hỏa diễm, bốc cháy hừng hực.
- Diễm Huyết Trùng.
Khi trong lòng Chu Phàm xuất hiện ba chữ này, sắc mặt biến thành khó coi.
Lúc này sáu con phi trùng bỗng nhiên cắn nuốt lửa đèn, chúng biến thành to như ruồi nhặng, toàn bộ thân thể đều bốc cháy lên.
Chúng bay về phía Chu Phàm, giống như sáu tia lửa nhỏ.
Chu Phàm cười lạnh một tiếng, đao gỉ trong tay hắn vung ra, lãnh lam hỏa diễm từ đao gỉ bốc lên.
Sáu đạo đao quang bắn nhanh tới, triệt để nghiền nát sáu con phi trùng, chúng rơi xuống đất, để lại sáu điểm lửa cháy đen to bằng móng tay trên đất.
Lúc này Chu Phàm mới cất đao vào vỏ, Diễm Huyết Trùng chỉ là quái vật cấp Huyết Du, nhưng là một loại Huyết Du Quái Quyệt trình độ nguy hiểm cực cao.
Chúng sẽ cắn nuốt hỏa diễm, sau đó lao về phía kẻ địch, chỉ cần bị chúng đốt bỏng da, có hỏa diễm của chúng dính một chút vào máu, máu của kẻ địch sẽ giống như dầu, nhanh chóng bốc cháy.
Sáu con Diễm Huyết Trùng này, thời gian vào không dài, khi Chu Phàm phát hiện ra chúng, chúng đang cắn nuốt hỏa diễm.
Chắc chúng vừa tiến vào đã bị Lão Huynh cảm ứng được.
Diễm Huyết Trùng khẳng định sẽ không vô duyên vô cớ xuất hiện ở đây, là có thứ gì đó xua đuổi chúng vào.
Trong lòng Chu Phàm ngay lập tức nghĩ tới điểm này, trên người hắn có tử kim quang mang lan ra, ngưng tụ thành Tử Kim Khinh Giáp, trên khinh giáp lại có phù văn dị giáp hiện lên.
Sau đó hắn rụt rè vén rèm lều trại, ra bên ngoài xem thử, chỉ nhìn thấy U Diễm Phù phát ra hỏa quang u lam, không nhìn thấy bất kỳ ai.
Hai bên cũng không có gì mai phục.
Hắn chạy ra khỏi lều trại, Lão Huynh đi theo phía sau.
Gió đêm đầu thu mang theo hàn ý.
Hắn mặc Tử Kim Khinh Giáp không cảm thấy bất kỳ hàn ý gì, điều này chứng tỏ trong không khí không tồn tại độc tố hoặc nguyền rủa nhằm vào hắn.