Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 755: Chương 755: Lừa bị

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Điều này ở trong mắt hai người bọn họ cũng không tính là chuyện kỳ quái gì, dẫu sao dò đường cũng có mục đích này, có khi lệch khỏi đường chính, cũng không phải chuyện kỳ quái gì.

- Lúc ấy khi các ngươi tiến vào con đường đi thông tới Xà Phật Tự có phát hiện chuyện kỳ quái gì không? Nghĩ kỹ lại cho ta.

Chu Phàm nhìn chằm chằm hai người hỏi.

Hai võ giả nghiêm túc suy tư, có điều bọn họ đều lắc đầu, bọn họ thật sự không nhìn ra được có chỗ nào kỳ quái, chỉ là rất tự nhiên tiến vào đường mòn, sau đó đi không quá xa thì phát hiện ngôi chùa này, rồi tiếp theo bọn họ quay trở về báo cáo.

Chu Phàm hơi nhíu mày vẫy vẫy tay, bảo hai người này lui xuống.

- Chu huynh, ngươi hoài nghi có thứ gì đó mê hoặc bọn họ, dẫn hai người bọn họ tới Xà Phật Tự à?

Lý Cửu Nguyệt nhìn bóng lưng của hai võ giả đó, thấp giọng hỏi.

Nếu thật sự có thứ gì đó cố ý dẫn dụ hai võ giả này tới đây, vậy đó rất có thể là một cạm bẫy nhằm vào đoàn xe, điều này khiến sắc mặt Lý Cửu Nguyệt hơi thay đổi.

- Ta là hoài nghi như vậy, nhưng ngươi cũng thấy rồi, bọn họ nói không có gì dị thường, cho nên cũng chỉ là hoài nghi mà thôi.

Chu Phàm nói.

- Hay là hiện tại chúng ta rời khỏi Xà Phật Tự đi?

Lý Cửu Nguyệt kiến nghị.

Chu Phàm không vội trả lời, mà là nhíu mày suy tư.

Hiện tại rời khỏi Xà Phật Tự có chút âm trầm cổ quái này, như vậy liệu có thích hợp không?

Chu Phàm nhìn sắc trời bên ngoài, đã có chút mờ mờ.

Nhưng cái này cũng không tính là vấn đề quá lớn, tối đa chỉ là mạo hiểm đi một đoạn đường ngắn, trước khi trời tối hẳn thì bắt đầu hạ trại là được.

Nhưng vấn đề là có đáng để làm như vậy hay không?

Bọn họ cũng không có bất kỳ chứng cứ gì chứng minh Xà Phật Tự tồn tại nguy hiểm, chỉ có dự cảm, suy đoán.

Thật sự phải từ bỏ hoàn cảnh chùa khá là thoải mái, một lần nữa trở lại trong hoang dã sao?

Nhưng vạn nhất Xà Phật Tự này thật sự có vấn đề… Nơi đây đối với bọn họ mà nói tuyệt đối là một nơi xa lạ.

Sắc mặt Chu Phàm biến thành ngưng trọng, hắn nhìn về phía Lý Cửu Nguyệt nói:

- Nói với tất cả mọi người của đoàn xe, chúng ta lập tức rời khỏi nơi này.

Quân tử không đứng dưới tường nghiêng, đã hoài nghi nơi này có nguy hiểm, vậy nên lập tức rời khỏi.

Tuyệt đối không thể qua đêm ở đây.

- Được, giờ ta bảo bọn họ chuẩn bị.

Lý Cửu Nguyệt xoay người muốn ra ngoài, chỉ là rất nhanh Chu Phàm lại gọi hắn lại.

- Lý huynh, cẩn thận một chút, chúng ta vừa mới đến, giờ muốn đi, nếu Xà Phật Tự có ác ý với chúng ta, có thể sẽ không cho chúng ta đi.

Sắc mặt Chu Phàm ngưng trọng dặn dò.

- Ta hiểu rồi.

Lý Cửu Nguyệt xoay người ra khỏi cửa, gọi tất cả người của đoàn xe tới, nói với bọn họ phải lập tức rời khỏi nơi này.

Mọi người ngạc nhiên, bọn họ không rõ vì sao vừa tới lại muốn đi, hơn nữa trời sắp tối rồi.

Nếu bọn họ rời khỏi, vậy khẳng định sẽ không như kế hoạch, tới được xích đạo, chỉ có thể lại giống như trước kia ăn ngủ ở dã ngoại, làm như vậy sẽ gia tăng nguy hiểm.

- Việc này nghe ta, hiện tại chất đồ lên xe, lập tức rời khỏi.

Đối mặt với sự nghi ngờ của các võ giả mã phu, Lý Cửu Nguyệt không giải thích, chỉ dùng thái độ không được phép nghi ngờ nói.

Đoàn xe vốn chính là thuộc về Lý Cửu Nguyệt, võ giả mã phu thấy Chu Phàm ở bên cạnh cũng không có ý kiến, biết hai người đã thương lượng rồi, không có chỗ trống cho bọn họ phản đối.

Cho dù không rõ, các võ giả mã phu vẫn trở về phòng, lấy đồ ra, đặt lên xe đẩy, sau đó tới chuồng ngựa dẫn ngựa ra.

Trong nhất thời tạo ra động tĩnh không nhỏ.

Lý Cửu Nguyệt và Chu Phàm đứng ở cửa tiểu viện nhìn, không bao lâu sau, tiểu sa di đó dẫn theo hai tăng nhân chạy đến.

Tiểu sa di nhìn động tĩnh ở tiểu viện, mắt hắn lộ vẻ kinh ngạc nói:

- A di đà Phật, Chu thí chủ, Lý thí chủ, các ngươi đây là định làm gì?

- Tiểu sư phụ tới vừa hay.

Lý Cửu Nguyệt thở dài,

- Ta vốn đang muốn tự mình tới thông tri cho các tiểu sư phụ, trong nhà ta có việc gấp, hiện tại phải mau chóng trở về, không thể tá túc ở Xà Phật Tự, có điều chúng ta gặp mặt chính là duyên phận, phần tiền dầu vừng là ta quyên góp cho chùa.

- Tiểu sư phụ cứ yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không mặt dày đòi lại.

- Tiền dầu vừng không tính là gì, nếu Lý thí chủ muốn lấy về thì cứ lấy.

Tiểu sa di nhìn hai người Chu Phàm, sắc mặt bình tĩnh nói:

- Có điều hiện tại trời sắp tối rồi, chư vị thí chủ cho dù đi đường, cũng đi được bao xa.

- Chẳng lẽ muốn qua đêm ở hoang dã à? Vùng này quái quyệt rất nhiều, có chút không an toàn, chư vị thí chủ hay là cứ ở lại bản tự, chờ trời sáng rồi hẵng lên đường.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...