Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 754: Chương 754: Ngật Xà Nhâ

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Hắn cấp tốc giơ tay phải lên, để đầu rắn vào trong miệng cắn một cái, con rắn nhỏ bị hắn nhét từng đoạn vào trong miệng mình, cho đến khi đuôi rắn vặn vẹo ở mép hắn cũng bị đầu lưỡi của hắn cuốn vào trong miệng.

Miệng của hắn phồng lên đang không ngừng nhai nuốt, có máu rắn thuận theo khóe miệng chảy.

- Di Ngộ, sao ngươi dám… Sao ngươi dám lại sát sinh…

Tiểu sa di run giọng nói.

Kẻ điên lại vẫn đang cười, hắn dang hai tay ra làm tư thế bay lượn, vừa đi về xa xa vừa cười:

- Rắn rắn… Ăn ngon… Rắn rắn…

Kẻ điên lập tức bước đi không còn thấy bóng dáng.

Chuyện này phát sinh quá nhanh, lúc này Lý Cửu Nguyệt và Chu Phàm mới hơi bừng tỉnh.

Hai người vẫn là lần đầu tiên trong đời thấy người ăn sống rắn, cho dù người này chỉ là một kẻ điên, nhưng nuốt sống một con rắn như vậy, vẫn khiến trong lòng bọn họ cảm thấy có chút khó chịu.

Tiểu sa di bình phục lại tâm tình một chút, nói:

- A di đà Phật, khiến hai vị thí chủ chê cười.

- Tiểu sư phụ, đây là…

Lý Cửu Nguyệt có chút không biết nên nói gì.

- Vừa rồi là một sư huynh của tiểu tăng, tăng nhân của Xà Phật Tự chúng ta không nhiều lắm, bao gồm cả sư phụ, cũng chỉ có mười ba người, mà vị Di Ngộ sư huynh này của tiểu tăng, vào rất nhiều năm trước trở nên điên khùng, thường xuyên hồ ngôn loạn ngữ, đồng thời làm một số chuyện kỳ quái.

- Nhất là hai năm nay, hắn thích ăn sống rắn, đây là phạm giới sát sinh, chỉ là…

Tiểu sa di thở dài,

- Di Ngộ sư huynh thần chí không tỉnh táo, chúng ta cũng không biết làm thế nào cho phải, chỉ có thể tận lực nghĩ cách trông chừng hắn, nhưng có đôi khi vẫn để hắn trốn thoát, đây đã là lần thứ ba hắn phạm giới sát sinh rồi.

Việc này tiểu sa di rõ ràng không muốn nói nhiều, hắn nói vài câu rồi dẫn theo hai người Chu Phàm tiến vào trong hành lang ban đầu.

Đi trong hành lang dài, những con rắn đó cũng không biết đã đi đâu rồi.

Xà Phật Tự từ hành lang dài chia làm hai tầng trong ngoài, tầng trong là tăng nhân dùng để thanh tu, tiểu viện sương phòng ở tầng ngoài thì cấp cho lữ nhân ở nhờ.

Hiện tại Xà Phật Tự trừ người của đoàn xe bọn Lý Cửu Nguyệt ra, không có người ngoài khác ở.

Sau khi Lý Cửu Nguyệt và Chu Phàm quay về, người của đoàn xe đã chỉnh đốn xong.

Tiểu sa di giải thích một câu, nói sẽ chuẩn bị cơm chay cho bọn họ rồi rời khỏi.

Lý Cửu Nguyệt nhìn xung quanh, sau khi xác nhận không có người ngoài, hắn mới kéo Chu Phàm đi đến một góc thấp giọng nói:

- Chu huynh, ta cảm thấy nơi này có chút kỳ quái.

- Lý huynh cho rằng kỳ quái ở đâu?

Chu Phàm hỏi.

- Không nói chuẩn được, nhưng luôn cảm thấy nơi này có chút âm trầm quái dị.

Lý Cửu Nguyệt cười khổ lắc đầu nói.

- Kỳ thật ta cũng có loại cảm giác này.

Chu Phàm hơi gật đầu đồng ý.

Khi Lão Huynh tiến vào có điều khác thường, đàn rắn của Xà Phật Tự, bích họa Phật giáo vô cùng sống động, phương trượng không chịu đối mặt với bọn họ, người điên ăn rắn và cả ngôi chùa mang tới cho người ta cảm giác âm lãnh này nữa.

Đều khiến hai người cảm thấy có chút bất thường.

Nhưng muốn hai người bọn họ nói ra chỗ nào không đúng thì lại không nói ra được.

Chỉ có thể nói là một loại cảm giác.

- Gọi hai người dò đường đã phát hiện ra Xà Phật Tự tới đây, ta hỏi bọn họ một chút.

Sắc mặt Chu Phàm khẽ động, hắn bỗng nhiên nhớ tới một chuyện.

Lý Cửu Nguyệt vẫy vẫy tay, sai người gọi hai võ giả phụ trách dò đường tới.

Chu Phàm nhìn hai võ giả này, sau khi xác nhận hai người không có gì dị thường mới nói:

- Các ngươi kể lại chi tiết cho ta, các ngươi là phát hiện chùa này thế nào?

Vừa rồi Chu Phàm bỗng nhiên nhớ tới phương hướng bọn họ đi tới không ở trong phạm vi của chùa, nếu nói chùa cách lộ tuyến của bọn họ một đoạn cự ly thì nói dài cũng không dài nói ngắn cũng không phải ngắn.

Nếu hai võ giả dò đường này tiến về phía trước dò đường, vậy không thể phát hiện ra chùa này mới đúng.

Vừa rồi khi đến chùa Chu Phàm không kịp nghĩ kỹ, nhưng hiện tại nhớ lại, hắn cảm thấy có chút không thích hợp.

Hai võ giả nhìn nhau, trong mắt bọn họ có chút nghi hoặc khó hiểu, có điều một võ giả trong đó nghĩ nghĩ một chút rồi nói:

- Chúng ta chính là tiến về phía trước để dò đường, sau đó phát hiện một con đường mòn hướng về bên này, chúng ta đi một lúc thì tìm được chùa này.

- Không đúng, đường mòn đó không phải lộ tuyến chúng ta muốn đi, vì sao các ngươi lại muốn đi vào con đường mòn này?

Lý Cửu Nguyệt lạnh lùng chất vấn.

Hai võ giả đều ngẩn người, nhất thời không biết nói thế nào cho phải.

- Lý công tử, Chu đại nhân, chúng ta cũng không rõ lắm.

Võ giả thành thật trả lời,

- Có điều khi chúng ta dò đường thỉnh thoảng cũng sẽ bất giác tiến vào đường khác.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...