Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1472: Chương 1472: Triệu cô nương sắp ngủ say
Thực Phù khó hiểu, nhưng Chu Phàm đã rất có kinh nghiệm lại giật nảy mình.
Chu Phàm không kịp nói thêm gì, mặt sông nổi lên một từng gợn sóng.
Không phải có thứ gì đó từ dưới mặt sông xông ra, mà là trong mặt sông xa xa có một ngọn núi lướt tới.
So sánh với ngọn núi, thuyền lập tức biến thành nhỏ bé.
Ngọn núi tới gần, Chu Phàm và Thực Phù mới phát hiện bọn họ nhìn nhầm, đó không phải núi, mà là một cái đầu to lớn.
Cái đầu giống như núi không phải đầu người, mà là có chút giống như đầu rắn.
Nhưng cái đầu không biết tên này không có mũi, không có miệng, chỉ có ba tròng mắt tròn to xếp thành hình tam giác.
Con ngươi đỏ rực, tròng trắng mắt màu xám, mỗi một tròng mắt đều to bằng thuyền dưới chân Chu Phàm.
Đầu chưa tiếp cận thuyền, mà là dừng lại ở ngoài trăm trượng, nếu tới quá gần bọn Chu Phàm căn bản khó có thể thấy rõ cái đầu cổ quái này.
Sương mù không ngừng bị cái đầu hút vào, đây mới là nguyên nhân mặt sông nơi này không thấy sương mù.
Trong đầu phát ra từng đợt sóng âm đỏ sậm, trùng kích về phía thuyền.
Chỉ là bên thuyền hiện lên lồng ánh sáng màu xám, sóng âm đỏ sậm bị ngăn cách ở bên ngoài.
Nhưng dù là như vậy, Chu Phàm và Thực Phù đều miệng mũi phun máu, nhân hồn chấn động.
- Đừng nhìn Hồn Ngư, bằng không các ngươi sẽ chết đó.
Triệu Nhã Trúc thản nhiên nói, nàng một mực đang nhìn cái đầu đó.
Chu Phàm và Thực Phù đều di dời tầm mắt.
- Đó rốt cuộc là gì?
Thực Phù kinh hãi hỏi.
- Tiểu nha đầu, đừng lo lắng, Hồn Ngư đều có người dẫn dắt đối phó.
Chu Phàm có kinh nghiệm phong phú nói.
Triệu Nhã Trúc hừ một tiếng, nàng lăng không đạp bước mà đi.
Sóng âm đỏ sậm cái đầu cổ quái phát ra toàn bộ đều thu lại, hình thành một đạo quang tiễn to lớn đâm về phía Triệu Nhã Trúc.
Ở trước mặt quang tiễn đỏ sậm to lớn, Triệu Nhã Trúc nhỏ bé giống như một hạt bụi, nhưng hạt bụi này lại xuất thủ, nàng chỉ vươn một ngón tay ra.
Quang tiễn sụp đổ, hóa thành vô số hạt sáng đỏ rơi xuống, giống như đổ một hồi tuyết như mộng như ảo.
Cái đầu cổ quái bắt đầu truyền đạt ra ý niệm sợ hãi, nó xoay người muốn chạy về phía sau.
Nhưng nó chạy thế nào được, Triệu Nhã Trúc chỉ bước một bước đã tới phía trước cái đầu cổ quái, nàng thở dài nói:
- Những kẻ ngu xuẩn các ngươi, đã nhiều năm như vậy trôi qua rồi, vẫn không học khôn, luôn ngu ngốc tới tìm chết.
Tay nàng vươn ra, thân thể của cái đầu cổ quái nhanh chóng thu nhỏ.
Sau đó rơi xuống hai tay Triệu Nhã Trúc.
Triệu Nhã Trúc nhìn cái đầu run lẩy bẩy, nàng thản nhiên nói:
- Ngươi đã hủy kế hoạch của ta.
Trên mặt nàng dâng lên nộ ý, hai tay dùng sức kéo sang hai bên, đã xé cái đầu cổ quái đó thành hai nửa, vô số máu màu xám phun ra, rải xuống mặt sông.
trên quần áo và trên mặt của Triệu Nhã Trúc cũng bị bắn lên không ít, tùy ý ném hai mảnh đầu xuống, nàng bực mình phất phất tay, những máu đó lập tức bốc hơi tiêu tán.
Triệu Nhã Trúc làm xong những cái này mới xoay người lại.
Chu Phàm và Thực Phù đều trầm mặc nhìn Triệu Nhã Trúc hạ xuống thuyền.
Triệu Nhã Trúc nhìn về phía Chu Phàm nói khẽ:
- Ngươi chắc hiểu là có chuyện gì?
Chu Phàm nhướng mày nói:
- Đây là ngươi sắp phải ngủ say à?
Vụ, Yên Chi, hắc long trước kia đều như vậy, bởi vì gặp phải Hồn Ngư lợi hại hoặc quái vật cường đại khác tập kích, từ đó không thể không lâm vào ngủ say.
Triệu Nhã Trúc gật đầu, có chút cảm khái nói:
- Ta không ngờ lại nhanh như vậy.
Thực Phù ngạc nhiên, lúc này nàng mới hiểu được, Triệu Nhã Trúc sắp ngủ say.
Sương mù đã biến mất lại chậm rãi xuất hiện, lượn lờ xung quanh thuyền.
Chu Phàm suy nghĩ một chút cảnh giác nói:
- Ta không nợ ngươi bất kỳ thứ gì cả.
Ẩn Tuyến Lô là hợp đồng, là Triệu Nhã Trúc hỗ trợ mới có thể phụ thân, nhưng từ sau lần đó, Ẩn Tuyến Lô không xuất hiện nữa, cho nên Chu Phàm sẽ không dùng để đổi lời hứa.
- Cái này ta hiểu, không cần ngươi nhắc nhở ta.
Triệu Nhã Trúc lạnh lùng nói:
- Vốn ta vẫn đang mưu đồ lần phụ thân thứ hai, không ngờ thứ chết tiệt đó lại xuất hiện nhanh như vậy.
Nàng nói đến đây liền ngừng lại, hiện tại nói gì cũng muộn rồi, qua tối nay nàng sẽ lại lâm vào trong ngủ say.
Ba người đều trầm mặc.
Quan hệ của Triệu Nhã Trúc và Chu Phàm, Thực Phù không tính là tốt.
Nhưng dẫu sau cũng tiếp xúc một đoạn thời gian, đột nhiên biệt ly vẫn khiến tâm tình của ba người cũng có chút xuống thấp.
Triệu Nhã Trúc trước mở miệng nói với hai người Chu Phàm:
- Cho dù hai người các ngươi có chút đặc thù, trong lòng ta vẫn không cho rằng các ngươi thật sự có thể cùng thuyền đạt tới chung điểm, nhưng ta vẫn chúc phúc cho các ngươi, coi như là chúc phúc ta, hi vọng các ngươi có thể dẫn thuyền đạt tới chung điểm.
- Cám ơn.
Chu Phàm cười nói:
- Nếu là như vậy, ta nghĩ ngươi không cần ngủ say quá lâu.
- Chỉ mong là vậy.
Triệu Nhã Trúc thở dài một tiếng nói.