Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1471: Chương 1471: Đại sư huynh

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Trọng Điền ngắt lời:

- Hôm nay ta đã thử lôi kéo rồi, nhưng lúc ấy còn có đại biểu của thế gia và Đại Phật Tự, bọn họ cũng báo giá với Chu Phàm, trong đó Đại Phật Tự còn báo ra điều kiện cho phép Chu Phàm quan sát Ngộ Đạo Xá Lợi một lần, ta cảm thấy…

Đoan Mộc Tiểu Hồng ngắt lời:

- Ngộ Đạo Xá Lợi à? Đại Phật Tự cũng mạnh tay nhỉ, sư đệ, lần này đại khảo lớp chữ Giáp của một trăm linh năm huyện, đứng nhất toàn khoa như Chu Phàm chỉ có ba người, mà trong ba người chỉ có Chu Phàm là không có bất kỳ bối cảnh gì, chúng ta không thể để Đại Phật Tự đoạt đi, tăng giá đi, nhất định phải kéo hắn về bên thư viện.

- Vâng.

Trọng Điền vẻ mặt nghiêm túc đáp ứng, có đại sư huynh cho phép, vậy chuyện cũng dễ làm, kỳ thật hắn cũng không nỡ cứ vậy để Chu Phàm lại cho Đại Phật Tự.

- Có gì không thể quyết định, ngươi đều có thể tìm ta thương lượng, sư phụ giao chuyện của lớp chữ Giáp cho ta phụ trách rồi.

Đoan Mộc Tiểu Hồng lại nói:

- Đệ tử lớp chữ Giáp khóa này đều rất lợi hại, người như Chu Phàm tất nhiên phải nỗ lực tranh thủ.

Giờ Trọng Điền mới hiểu vì sao đại sư huynh lại quan tâm việc này như vậy, hắn mở miệng ứng.

- Còn nữa…

Đoan Mộc Tiểu Hồng tạm dừng một chút lại nói:

- Ngươi sai người chú ý chặt chẽ tình huống của mười người lớp chữ Giáp, mỗi ngày bọn họ ở thư viện làm gì cũng phải ghi lại, sửa sang lại rồi cứ cách một đoạn thời gian gửi cho ta, nếu phát hiện có hành động đặc thù mà lại cảm thấy cổ quái thì lập tức nói cho ta biết.

Ở ngoài Thư viện muốn giám thị thì không dễ dàng, hơn nữa một khi để phát hiện, có thể sẽ dẫn tới mâu thuẫn, cho nên Đoan Mộc Tiểu Hồng mới tạm thời giới hạn phạm vi ở trong thư viện, khiến giáo tập thư viện quan sát trong âm thầm.

Trọng Điền ngây ra một thoáng hỏi:

- Đại sư huynh, vì sao phải làm như vậy?

Trước kia hắn chưa từng tiếp nhận yêu cầu như vậy.

- Sư đệ, việc này trọng đại, tạm thời vẫn không thể nói với ngươi.

Đoan Mộc Tiểu Hồng trầm giọng nói:

- Chuyện liên quan đến sự tồn vong của thư viện, mong ngươi giữ bí mật, đừng nói với bất kỳ ai là ta bảo ngươi làm.

Sắc mặt Trọng Điền khẽ biến, hắn dừng một chút liền đáp ứng, trong lòng hắn lập tức nghĩ đến là lão sư, lão sư để đại sư huynh tiếp nhận việc này, vậy chuyện này cũng là lão sư sai làm.

Giám thị mười người của lớp chữ Giáp sẽ liên lụy đến sự tồn vong của thư viện?

Trọng Điền hơi khó tưởng tượng, nhưng hắn tin lão sư và đại sư huynh vô điều kiện, đây là hai người hắn tín nhiệm nhất trên đời.

- Sư đệ, trong mười người đó…

Đoan Mộc Tiểu Hồng do dự một chút mới kiên định nói:

- Nhất là Khôi Thủ Chu Phàm, quan sát hắn nhiều hơn cho ta.

- Đại sư huynh, ta có thể hỏi một chút không, có phải Chu Phàm có vấn đề gì không?

Trọng Điền có chút kinh hãi hỏi.

- Đừng nghĩ lung tung.

Đoan Mộc Tiểu Hồng vội vàng quát:

- Có thể tham gia lớp chữ Giáp đều trải qua sàng lọc thân phận cẩn thận, ngày mai trước khi bọn họ tiến vào lớp chữ Giáp còn lập quỷ thệ, trước khi Đại Ngụy không gây thương hại đến bọn họ, bọn họ không thể là chuyện gây nguy hại cho Đại Ngụy, người như vậy có thể có vấn đề gì?

Không có vấn đề vì sao muốn ta quan sát nhiều hơn… Trọng Điền có chút khó hiểu, hắn cười khổ nói:

- Sư huynh, muốn ta tìm người quan sát mười người của lớp chữ Giáp thì không có vấn đề, nhưng ta sợ nắm chừng mực không tốt, ngươi nói cho ta biết, thư viện nên bảo trì thiện ý hay là ác ý đối với mười người đó?

- Đương nhiên là thiện ý.

Đoan Mộc Tiểu Hồng không chút do dự nói:

- Bằng không sao ta lại bảo ngươi nghĩ cách lôi kéo Chu Phàm vào bên thư viện chúng ta.

- Là ta hồ đồ.

Trọng Điền lau mồ hôi trên trán, bởi vì sư huynh nói chuyện này liên quan đến sinh tử tồn vong của thư viện, trong lòng hắn khó tránh khỏi có chút hoảng hốt.

Đoan Mộc Tiểu Hồng lại nói:

- Sư đệ, không cần nghĩ nhiều, chỉ quan sát ghi lại là được rồi, cũng đừng làm ra bất kỳ chuyện ngoài ngạch gì.

Trọng Điền đáp ứng.

Chu Phàm ngủ thiếp đi, khi xuất hiện ở trên thuyền, hắn giật nảy mình.

Bởi vì tất cả sương mù trên thuyền gỗ đều không thấy.

Nếu không phải huyết cầu to lớn treo trên trời và mặt sông màu xám, Chu Phàm còn tưởng rằng hắn đang nằm mơ.

- Sương mù đâu?

Thực Phù xuất hiện ở trên thuyền cũng ngây ra một thoáng hỏi.

Chu Phàm không thể trả lời vấn đề này, hắn cấp tốc tìm kiếm thân ảnh của Triệu Nhã Trúc, mới phát hiện Triệu Nhã Trúc đang đứng ở không nhúc nhích ở đuôi thuyền, nàng khoanh tay mà đứng.

- Triệu cô nương?

Chu Phàm cảm thấy có chút không thích hợp gọi một tiếng.

- Các ngươi tới rồi à.

Triệu Nhã Trúc không quay đầu, thanh âm của nàng lạnh lùng, vẫn nhìn về phía mặt sông.

- Đây là ngươi đang làm gì thế?

Thực Phù khó hiểu hỏi.

- Các ngươi tới, nó cũng sắp tới rồi.

Triệu Nhã Trúc lại nói.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...