Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1466: Chương 1466: Hai cuộc đưa tiễ
Thư viện bởi vì nguyên nhân đại khảo lớp chữ Giáp, học sinh đều nghỉ, chỉ có một số ít người được cho phép ở lại trong thư viện.
Mà Cổ Ngạn thân là Nhưỡng Tửu Đại Sư duy nhất của Cao Tượng Thư Viện ở thư viện có địa vị cao cả, vừa không cần đi hỗ trợ chuyện đại khảo, lại càng không cần lo lắng trong lúc đại khảo bị đuổi ra khỏi thư viện.
Chỉ cần hắn trong lúc thi không đi loạn chung quanh là được rồi.
Cổ Ngạn hiện tại đang ngồi khoanh chân, ngồi đối diện hắn là một nam tử mặc thanh sam, hai người đang uống rượu.
Bên ngoài có học sinh ủ rượu cho hắn tiến vào, nói với bọn họ kết quả đại khảo lớp chữ Giáp, rồi lui ra ngoài.
- Tiểu tử Chu Phàm đó thật sự làm được.
Cổ Ngạn cười ha ha nói:
- Tiểu Yến, việc này đáng để chúng ta uống ba trăm chén.
Nam tử được gọi là tiểu Yến khóe miệng giật giật, hắn cầm chén lên uống rượu rồi nói:
- Lão sư, ngươi gọi ta là Quy Lai hoặc Yến Quy Lai đều được, gọi ta là tiểu Yến sẽ bị hiểu lầm.
- Trước kia không phải ta cũng gọi như vậy à?
Cổ Ngạn hừ một tiếng nói.
- Nhưng trước kia ta cũng phản đối.
Yến Quy Lai bất đắc dĩ nói.
- Phản đối vô hiệu, nào, uống rượu.
Cổ Ngạn nâng chén khuyên nhủ.
Hai người lại uống mấy chén rượu, Cổ Ngạn nói:
- Ngươi thực sự không chuẩn bị đi gặp Chu Phàm à?
- Không.
Yến Quy Lai nhận bình rượu, rót cho Cổ Ngạn và cùng hắn,
- Ta tới là để uống rượu với lão sư, uống xong sẽ đến Kính Đô.
Cổ Ngạn nhận chén rượu trầm mặc một chút nói:
- Không gặp thì có thể sau này không còn cơ hội gặp nữa đâu.
Yến Quy Lai cười nói:
- Lão sư định khuyên ta à?
- Hoàng Diệp lão đạo là bảo ta khuyên ngươi, nhưng ta không để ý đến hắn.
Cổ Ngạn nâng cốc uống cạn, hắn nói với vẻ khinh thường:
- Đệ tử của Cổ Ngạn ta muốn làm gì thì làm, cùng lắm thì chính là bát mẻ to, nếu nam nhi tốt lại sống bất lực, còn không bằng chết cho xong.
Trên mặt Yến Quy Lai lộ ra một tia lo âu, hắn không nói gì, chỉ uống rượu.
- Tiểu Yến, ta hiểu ngươi, ngươi không phải người nhát gan sợ chết, ngươi đang lo lắng sẽ liên lụy tới ta à?
Cổ Ngạn một lời đã nói trúng suy nghĩ trong lòng Yến Quy Lai.
Yến Quy Lai khẽ gật đầu nói:
- Trong nhà ta không có ai, chỉ còn lại lão sư là quan hệ không tồi với ta.
Cổ Ngạn bật cười:
- Nếu lão gia hỏa ta cần đệ tử lo lắng, vậy đúng là sống uổng phí, Yến Quy Lai, ta vô dụng như vậy sao?
- Những người đó dám nhằm vào ta sao?
Cổ Ngạn nói đến đây, sắc mặt trầm xuống quát:
- Đừng nói là thư viện, cho dù ta thoát ly thư viện, tu vi không tính là gì, nhưng tự nhận vẫn có mấy bằng hữu, ngươi muốn đi cứ đi, lề mề như vậy, ta vẫn chưa già tới mức cần người chiếu cố.
Yến Quy Lai không nói nữa, dập đầu lạy ba cái với Cổ Ngạn, nói:
- Chuyến này đi không biết năm nào mới có thể gặp lại, mong lão sư bảo trọng thân thể.
Cổ Ngạn cười sảng khoái:
- Nào uống rượu, rồi sẽ có bỏ chạy gặp lại.
Đây là rượu đưa tiễn ấm cúng vui vẻ.
Ở Thiên Lương Thành mà Yến Quy Lai sớm đã từ chức An Đông Sứ cũng có một hồi đưa tiễn.
Người sắp rời khỏi là Viên Huệ, tiễn hắn ra khỏi thành là Áo công công.
Hai người ở Nghi Loan Ti tranh đấu nhiều năm, Áo công công thường xuyên mắng Viên Huệ là con lừa ngốc, mà Viên Huệ cũng ghét bỏ Áo công công quá ngu.
Nhưng hôm nay người tiễn Viên Huệ rời khỏi lại là Áo công công.
Trong mắt Viên Huệ có chút cảm khái, mắt thấy sắc trời đã âm u, hắn nói:
- Đa tạ Áo công công đưa tiễn, giờ thì xin về đi.
- Yến Quy Lai mới đi bao lâu, hòa thượng ngươi cũng muốn từ chức ở Nghi Loan Ti, đây là vì sao?
Áo công công thở dài một tiếng hỏi.
Hắn bỗng nhiên cảm thấy có chút tịch mịch.
Không khí có chút lạnh lùng, dường như cũng đang sầu não vì ly biệt.
Viên Huệ mặc tăng y đơn bạc, hắn quay đầu nhìn Thiên Lương Thành đã ở rất lâu, nhớ tới hòa thượng đã chết ở trong tòa thành này, chậm rãi nói:
- Không có gì, chỉ là rời chùa quá lâu, có chút nhớ nhung, nhất là nhẫn đông trong chùa, cũng không biết đã mọc lá mới chưa.
- Kẻ lãng tử ra ngoài sao có thể không nhớ nhà? Hòa thượng cũng biết nhớ chùa của mình.
- Nhớ chùa thì có thể trở về thăm, sau đó quay lại mà, việc gì phải từ bỏ con đường làm quan của mình?
Áo công công bất đắc dĩ nói, hắn cảm thấy suy nghĩ của Viên Huệ rất kỳ quái.
- Nhưng như vậy chung quy vẫn quá phiền, một đi một về, cũng không biết sẽ chậm trễ bao nhiêu việc của Nghi Loan Ti, còn không bằng từ chức mang một thân thoải mái trở về.
Viên Huệ cười nói.
- Nhưng trời đã tối rồi.
Áo công công nhìn trời đã tối, nhíu mày nói:
- Không cần thiết phải gấp như vậy, hoàn toàn có thể ở lại một đêm rồi đi.
- lãng tử quy tâm giống như tiễn, hòa thượng cũng vậy.
Viên Huệ nói.