Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1461: Chương 1461: Chọn ai

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Hùng Phi Tú lười chẳng muốn để ý tới Đỗ Nê nữa.

- Tiểu Tú Tú, như vậy rất tốt, chúc mừng ngươi tìm về được bản thân.

Lý Trùng Nương cười nói.

- Đại tỷ đầu đã sớm biết rồi à?

Hùng Phi Tú có chút xấu hổ hỏi.

- Ngươi giấu chúng ta, nhưng không giấu được Bác Bì thẩm thẩm.

Lý Trùng Nương nói.

Nhắc tới Trần Bác Bì, trên mặt Hùng Phi Tú lại lộ vẻ sợ hãi, nữ nhân đó quá đáng sợ.

- Tiểu Tú Tú đã là nữ hài tử, vậy ta có thể bảo Bác Bì thẩm thẩm dạy tiểu Tú Tú một số quy củ của khuê tú thế gia.

Lý Trùng Nương suy nghĩ một chút nói.

- Đại tỷ đầu, ngươi tha cho ta đi.

Hùng Phi Tú giật nảy mình nói.

- Tiểu Tú Tú, ta từ lâu đã biết ngươi là nữ.

Chu Phàm ở bên cạnh nói.

Hùng Phi Tú lườm Chu Phàm, không để ý đến hắn, mà tán gẫu với Lý Trùng Nương.

Nàng rất thích đại tỷ đầu giống như thiên tiên này, là người mà nàng ngưỡng mộ sùng bái nhất.

Lại qua một lúc, Trương Lý Tiểu Hồ từ trong sương mù đi ra, hắn nhìn thấy bên ngoài đã đứng nhiều người như vậy, sắc mặt tối sầm, hắn biết Khôi Thủ khẳng định không liên quan gì tới hắn, cũng không biết có thể vào lớp chữ Giáp không?

Theo sát sau Trương Lý Tiểu Hồ là Hạc Nhất Minh.

Sắc mặt tên mập trắng bệch, sau khi hắn đi ra thì ôm chặt thùng gỗ, lẩm bẩm, không ai biết hắn đang nói gì, nhưng đều hiểu rõ, Hạc Nhất Minh chưa hồi thần từ trong kiểm tra luyện tâm.

- Chắc là sợ tới gầy mất mấy cân rồi.

Đỗ Nê cười nói.

Sau Hạc Nhất Minh là Dạ Lai Thiên Hương.

Sắc mặt Dạ Lai Thiên Hương như thường, nàng nhìn thấy nhiều người như vậy ở đây, hơi khẩn trương một chút, sau khi phát hiện là mười thí sinh, nàng mới thở phào, nàng khẽ gật đầu với bên Chu Phàm, cũng đứng ở bên cạnh im lặng chờ.

Chỉ là từ sau Dạ Lai Thiên Hương, tới lúc mặt trời lặn, không thấy có thí sinh từ trong sương mù đi ra.

Đợi sương mù tản đi, nhìn thấy năm thí sinh ngã dưới đất, hôn mê bất tỉnh.

Mười chín thí sinh, có ba người đã sớm bị đào thải vì từ bên cạnh đi ra, tình huống của năm thí sinh này thì không rõ.

Ba người Trọng Điền tự mình đi tới xuất thủ kiểm tra một phen, phát hiện bọn họ chỉ là tinh thần gặp phải trùng kích lớn, hôn mê bất tỉnh mà thôi.

Sau này trải qua điều trị, chắc vẫn còn cơ hội chữa lành.

Sau khi sai người đưa năm người có cả Đông Phương Phượng ở bên trong đi trị liệu.

Ba người Trọng Điền nhìn mười một người này, không nói nhiều, mà là bảo giáo tập bố trí phù trận truyền tống.

Bọn họ về tới quảng trường.

Ánh nắng màu cam hắt xuống quảng trường.

Ba người Trọng Điền rất nhanh đã tiếp nhận thành tích của mười một người mà giáo tập thống kê ra.

- Lần này tổng cộng có mười một người thông qua tất cả cuộc thi của lớp chữ Giáp, trong đó Khôi Thủ là Chu Phàm.

Trọng Điền chỉ nhìn sơ qua thành tích trên giấy, chậm rãi nói.

Tất cả tầm mắt đều hướng tới người Chu Phàm.

Có không ít người đều rất hâm mộ, đó chính là tương đương với tài nguyên lớp chữ Giáp gấp đôi bọn họ, nhưng kỹ không bằng người, bọn họ chỉ có thể chịu phục.

Chu Phàm cố nén cao hứng trong lòng, nói lời cảm tạ với ba vị quan chủ khảo Trọng Điền.

Ba người Trọng Điền hơi gật đầu, Trọng Điền lại nói:

- Trừ Chu Phàm ra, còn lại mười người, nhưng hiện tại chỉ có chín danh ngạch, theo tất cả thành tích chúng ta thống kê được cộng lại, bị đào thải là… Hạc Nhất Minh.

Hạc Nhất Minh Dáng người mập mạp kỳ thật đã đoán được, cho dù hắn xếp thứ mười ở luyện tâm thí, nhưng mấy mục trước cộng lại quá kém.

Hắn lau nước mắt ứa ra, chỉ hơi gật đầu với đám người:

- Sau này gặp lại

Hạc Nhất Minh kéo thùng gỗ đi ra ngoài quảng trường.

Tâm tình của mọi người có chút trầm trọng thu hồi tầm mắt, đại khảo chính là tàn khốc như vậy.

Sự cạnh tranh của tu sĩ là một con đường mòn càng chạy càng hẹp, nếu đi không tốt, bọn họ cũng sẽ bị đào thải.

Một tướng công thành vạn cốt khô.

Ba vị quan chủ khảo Trọng Điền đều nhìn về phía bọn Chu Phàm, ba người cười nói:

- Chúc mừng các vị.

Trọng Điền nói:

- Sát hạch đã kết thúc, các ngươi lại không ai bị thương, ngày mai các ngươi có thể tiến vào thư viện học tập…

Sau khi dặn dò vài câu lại nói:

- Hiện tại các ngươi có thể đi rồi.

Mười người Chu Phàm hành lễ với ba người Trọng Điền, đang muốn trở về nghỉ ngơi.

- Chu Phàm, ngươi lưu lại một chút.

Trọng Điền ho khẽ một tiếng nói.

Chín người còn lại cảm thấy mạc danh kỳ diệu, có điều vẫn không hỏi gì.

Sau khi chín người rời đi, chỉ độc có Chu Phàm ở lại.

Trọng Điền liếc hai người bên cạnh một cái, nói:

- Viên Hải đại sư, Trương Lý lão thái gia, ta có một số chuyện riêng muốn bàn với Chu Phàm, các ngươi có thể quay về.

Viên Hải trầm mặc không nói gì.

Trương Lý lão thái gia cười lạnh một tiếng nói:

- Khéo thế, ta cũng có lời muốn nói với Chu Phàm.

- Bất kỳ việc gì cũng phải có thứ tự trước sau.

Trọng Điền nói:

- Nhưng ta phải nói trước.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...