Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1460: Chương 1460: Ánh mắt không tốt (2)
Lại có người từ sương mù trong đi ra, là Nhất Hành mặc tăng bào trắng.
Vẻ mặt Nhất Hành mỏi mệt, nhưng hai mắt hắn lại có thần.
Viên Hải thở phào, hắn biết Nhất Hành đã vượt qua được cửa luyện tâm.
Nhất Hành hành lễ với ba vị quan chủ khảo, sau đó đi tới một bên, hắn đã biết, Chu Phàm là nhanh hơn hắn một bước, vị trí Khôi Thủ khóa này đã thuộc về Chu Phàm.
Trong lòng hắn hơi khó chịu, nếu hắn vượt qua tâm quan nhanh hơn một chút, có lẽ kết quả sẽ khác… Có điều cũng không nói chắc được, nếu Chu Phàm đi ra thứ hai, thành tích của hắn cũng rất khó có hi vọng.
Bởi vì lôi đài thí hắn chỉ đứng thứ năm.
Nói đến cùng thì vẫn thua.
Sắc mặt Nhất Hành nghiêm túc, lần này thua lần sau sẽ thắng lại.
Người đi ra thứ tư là Hậu Thập Tam Kiếm.
Kiếm ý của Hậu Thập Tam Kiếm càng ngưng thực hơn, sau khi đi ra, hắn lấy ra hắc kiếm trong hộp kiếm, dùng miệng cắn, xoay trên mặt đất.
Tất cả mỗi người thấy mà da mặt run lên.
- Hậu Thập Tam Kiếm, ngươi đang làm gì thế?
Chu Phàm có chút kỳ quái hỏi.
- Luyện kiếm, ta đang thử xem có thể sáng tạo ra một môn kiếm pháp có thể dùng bằng miệng không.
Hậu Thập Tam Kiếm cắn chuôi kiếm dừng xoay.
Chu Phàm:
- ….
Chắc không phải là luyện tâm tới điên rồi chứ?
Nếu điên rồi, đương nhiên không thể tiến vào lớp chữ Giáp nữa.
Trọng Điền mở miệng bảo Hậu Thập Tam Kiếm dừng lại, kiểm tra cho hắn một phen, sau khi phát hiện tất cả đều bình thường, mới không để ý tới Hậu Thập Tam Kiếm nữa.
Rất nhanh người thứ năm từ trong Khôi Vụ Tượng Thân đi ra, là Đỗ Nê.
Chỉ là tình huống của Đỗ Nê có chút không đúng, hắn vừa lao ra, ôm lấy chân Trọng Điền mà gào khóc nức nở:
- Sư phụ à, vì sao ngươi không nói cho ta biết là ta đã giết năm người trong thôn.
Huyệt Thái Dương ở trán Trọng Điền gồ lên, hắn quát khẽ:
- Ngươi nói hưu nói vượn gì? Mau tỉnh lại đi.
Đỗ Nê hơi ngẩn ra, chỉ là mắt vẫn nhìn chằm chằm Trọng Điền, hắn kể lại chuyện mình đã trải qua trong luyện tâm.
Trọng Điền tức đến vểnh râu:
- Nói bừa, năm đó khi ta gặp ngươi, ngươi là kích hoạt thiên phú quyệt nhân, nhưng chỉ là chấn cho năm ác đồng đó hôn mê, sau đó ngươi cũng hôn mê bất tỉnh, về sau ta mang ngươi về thư viện, năm người đó căn bản không chết.
- Tên ngu xuẩn này, ảo tượng luyện tâm mà ngươi cũng tin? Nếu ngươi không tin ta, có thể về thôn đó mà xem, ta cảm thấy rất kỳ quái, vì sao ngươi một mực không về thôn, cũng không hỏi ta chuyện năm đó, thì ra là như vậy.
- Không chết là tốt rồi.
Đỗ Nê lau mồ hôi trên trán, có chút chật vật bật cười,
- Sư phụ ngươi cũng thật là, ta không hỏi cũng có thể nói với ta mà, hại ta nghĩ ngợi lung tung nhiều năm như vậy.
Ngươi không hỏi sao ta biết được… Da mặt Trọng Điền run lên, hắn bỗng dưng bật cười, bởi vì hắn biết đồ đệ này của hắn đã cởi được khúc mắc, rất có ích lợi.
Tuy luyện tâm nguy hiểm, nhưng một khi vượt qua được kiểm tra luyện tâm, đối với một võ giả mà nói, lại có thể đạt được lợi ích khó có thể tưởng tượng, ít nhất có thể tránh được khi phá cảnh hoặc tu tập võ kỹ bị một số tâm ma xâm nhiễm.
Sau khi Đỗ Nê đi ra được một nén hương, Trứu Thâm Thâm lại từ Khôi Vụ Tượng Thân đi ra.
Hắn nhìn thấy năm thí sinh bọn Chu Phàm, nhíu mày, đứng sang bên.
Chu Phàm có chút kinh ngạc, ánh mắt Trứu Thâm Thâm nhìn hắn vẫn tràn ngập chiến ý giống như trước kia, nhưng bớt đi rất nhiều vẻ nóng nảy, giống như cả người Trứu Thâm Thâm đã lắng đọng lại.
Sau Trứu Thâm Thâm không lâu, Ôn Hiểu từ bên trong đi ra.
Nam nhân toàn thân quấn băng vải này rất khó nhìn ra hắn đã trải qua gì.
Ôn Hiểu cũng không nói chuyện với bất kỳ ai, chỉ đứng qua một bên chờ.
Lần này lại đợi khoảng một canh giờ, mới lại có người từ bên trong ra, là Hùng Phi Tú.
Trên mặt Hùng Phi Tú mang theo nụ cười vui sướng.
- Đại tỷ đầu.
Hùng Phi Tú đi tới cạnh Lý Trùng Nương, chào hỏi.
Thanh tuyến của hắn biến thành có chút nũng nịu.
Tiếng gọi này khiến không ít người đều ngạc nhiên.
Chu Phàm cũng trợn mắt, đây căn bản chính là thanh âm của nữ tử.
Thì ra Trùng Nương nói đúng rồi.
- Ối trời, Hùng thiếu gia, ngươi đã trải qua gì ở bên trong vậy? Chẳng lẽ kiểm tra luyện tâm này còn có thể biến người ta thành thái giám à?
Đỗ Nê mở miệng nói.
Đỗ Nê xưa nay luôn nói thẳng, nhưng hắn vừa nói như vậy, lập tức bị hai người trợn mắt lườm.
Một người là Hùng Phi Tú.
Một người là Trứu Thâm Thâm.
-Tên thư sinh mắt mù, ta là nữ thì sao?
Hùng Phi Tú hừ một tiếng nói.
Đỗ Nê hơi ngẩn ra nói:
- Ngươi là nữ á?
- Đúng là mắt ta không tốt à?
Đỗ Nê sinh ra hoài nghi rất sâu.
Không chỉ là Đỗ Nê, rất nhiều thí sinh ở hiện trường đều lâm vào hoài nghi rất sâu, chẳng lẽ mắt bọn họ thật sự không tốt sao?
Không, các ngươi đều sai rồi, kỳ thật không phải mắt các ngươi không tốt, là nàng che giấu tốt. Khóe miệng Chu Phàm giật giật nói.