Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1459: Chương 1459: Ánh mắt không tốt

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Cho đến khi cổ họng khàn khàn, nàng vẫn liều mạng hát, cổ họng bắt đầu bốc khói, cho đến có một lần cổ họng bốc cháy.

Nàng mất tiếng rồi.

Cha mẹ, nãi nãi, tất cả mọi người trong ánh nhìn hoảng sợ của nàng, đều bỏ nàng mà đi.

Nàng thành câm điếc, giống như tỷ tỷ vậy, mất đi tất cả tình yêu.

- Ta đã không còn giọng thì còn có thể làm gì?

Nàng mở miệng hỏi mình.

Nàng lộ ra nụ cười bi thương,

- Ta không là gì cả.

Nàng rút thanh chủy thủ từng có ý đồ dùng để cắt lưỡi mình này, kề lên tim của mình, chuẩn bị kết liễu cuộc sống đáng buồn của mình.

Chỉ là nàng ngừng lại, bởi vì nàng cảm thấy không cam tâm.

- Đã không còn thanh âm thì ta sẽ chết sao?

Nàng tự hỏi mình, nàng cảm thấy có chút vớ vẩn,

- Nếu là như vậy, nhân sinh của Dạ Lai Thiên Hương ta không khỏi quá nực cười.

- Ta không thể chết được.

Năm tháng lặng lẽ trôi qua.

Hùng Phi Tú dưới sự dạy dỗ của gia gia, dần dần trưởng thành là một gia chủ đủ tư cách.

Về sau gia gia chết rồi, hắn vẫn chân chính tiếp nhận như núi như núi đó, lưng còng còng không thể thẳng được nữa.

Mấy lần gặp phải nguy cơ cũng dựa vào hắn chống đỡ.

Hùng gia ở trên tay hắn phát triển lớn mạnh.

Hắn cả đời không cưới vợ, đệ tử Hùng gia đều rất kính trọng hắn.

Nhưng hắn thủy chung vẫn không vui.

Mấy trăm năm sau, số tuổi thọ của hắn cũng đến điểm cuối.

Nhìn đệ tử gia tộc quen thuộc mà lại xa lạ quỳ dưới đất.

Hắn ngơ ngác nhìn trần nhà, chờ Thọ Quỷ tới.

- Nhân sinh của ta chính là như vậy sao?

- Hùng gia không suy bại trong tay ta, như vậy một đời dường như rất tốt, nhưng vì sao ta lại cảm thấy không cam lòng?

Hắn hơi nhíu mày.

- Có lẽ… Có lẽ… Là vì sau mười lăm tuổi ta đã chết rồi.

- Chết vào thời khắc trở thành gia chủ.

- Không có nhân sinh mình muốn, cũng không còn là Hùng Phi Tú ngang ngược đó nữa.

- Chỉ là không làm gia chủ Hùng gia thì sao phải với gia gia, cha mẹ? Sao làm người có thể ích kỷ như vậy được?

- Nhưng ta thì sao? Cả đời ta cứ phế như vậy sao?

Hắn lờ mờ nhìn thấy Thọ Quỷ hiện lên, hắn cười khẽ, hắn đã có được đáp án:

- Ta có thể làm gia chủ Hùng gia, nhưng chỉ có thể dựa theo phương thức của ta mà làm, bằng không ta thà không làm.

Đây là đáp án của hắn.

Sương mù cuốn động, Chu Phàm từ trong sương mù đi ra.

Hắn nhìn ba người Trọng Điền.

Ba người Trọng Điền cũng ngơ ngác nhìn nhau.

- Qua bao lâu rồi?

Chu Phàm mở miệng hỏi.

- Một canh giờ.

Trọng Điền trả lời:

- Chúc mừng, ngươi là người đi ra đầu tiên ở lần luyện tâm này.

Ra đầu tiên tất nhiên là hạng nhất.

Trên mặt Chu Phàm không hiện lên bất kỳ nụ cười nào, hắn chỉ yên lặng đứng một bên.

Bên ngoài một canh giờ lại giống như đã qua một đoạn năm tháng dài đằng đẵng, tất cả vẫn là hư ảo.

Nhưng sự cô độc thấm vào cốt tủy này không thể là giả, đáy lòng hắn có hàn ý dâng lên, nếu không phải hắn lòng mang ý chết, phá ảo tượng, chỉ sợ hắn vẫn chưa thể đi ra.

Mà lòng mang ý chết này lại không lừa được bản thân, nếu không phải thực sự có ý chết, căn bản là không ra được.

Ba người Trọng Điền vốn có đầy một bụng lời muốn hỏi Chu Phàm, chỉ thấy bộ dạng tinh thần ngẩn ngơ đó của Chu Phàm, biết Chu Phàm vẫn đắm chìm trong ảo tượng, bọn họ không lên tiếng quấy rầy.

Lần này Khôi Thủ đã thuộc về Chu Phàm.

Ba người than khẽ ở trong lòng, văn thí, thi việt dã, lôi đài thí, luyện tâm thí đều là Chu Phàm đứng nhất, đúng là nằm ngoài dự đoán của bọn họ.

Chu Phàm là làm được thế nào? Bọn họ yên lặng nhớ tới tông môn lánh đời Điếu Thần Tông đó, đến nay vẫn chưa ai hiểu được tông môn thần bí này.

Có điều tông môn lánh đời xưa nay luôn kín đáo, nếu không ở cảnh nội Đại Ngụy, vậy càng khó tra xét.

Bọn họ lại nghĩ người thứ hai đi ra sẽ là ai?

Thời gian dần dần trôi qua.

Một nén hương sau, người thứ hai từ sương mù trong đi ra.

Là Lý Trùng Nương.

Nàng nhìn lướt qua ba người Trọng Điền, sau đó cười cười với Chu Phàm.

Sắc mặt Lý Trùng Nương vẫn như thường, nhưng Chu Phàm lại cảm thấy Lý Trùng Nương biến thành có chút khang khác, nhưng muốn hắn nói thì hắn lại rất khó nói ra là khác gì với lúc trước.

- Trùng Nương, ngươi không sao chứ?

Chu Phàm hỏi.

- Không sao, Chu đại ca thì sao?

- Ta cũng không sao.

Chu Phàm nhẹ giọng đáp.

Lý Trùng Nương lại hỏi:

- Chu đại ca là người đầu tiên đi ra à.

Ở đây chỉ có hai người bọn họ là thí sinh, nhưng không có nghĩa là Chu Phàm ra đầu tiên, có thể có thí sinh ra sớm hơn, bởi vì bị thương mà đi xuống trị liệu trước.

- Ta là người thứ nhất, ngươi là thứ hai.

Chu Phàm trả lời.

- Chúc mừng Chu đại ca đoạt được vị trí Khôi Thủ.

Trên mặt Lý Trùng Nương lộ ra vẻ sung sướng nói, dường như là còn cao hứng hơn bản thân nàng giành được vị trí Khôi Thủ.

Ba người Trọng Điền không hỏi gì Lý Trùng Nương, chỉ kiên nhẫn chờ.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...