Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1458: Chương 1458: Tiền thanh ngã

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Nam tử trung niên trầm mặc nhìn hắn nói:

- Người có thể lừa tất cả mọi người, nhưng chỉ độc không lừa được bản thân.

- Vậy thôi, chúng ta cứ một mực tiêu hao ở đây đi.

Trương Lý Tiểu Hồ cả giận nói.

Nam tử trung niên không thúc giục, mà là yên lặng uống trà.

Xuân đi thu đến, Trương Lý Tiểu Hồ cũng không biết đã ngồi ở đây bao lâu, nhưng hắn cảm giác mình đang mất đi một thứ rất quan trọng.

Hắn không nói ra được, nhưng đây dường như là rất quan trọng đối với hắn.

- Vì sao ngươi nhất định phải hỏi ta việc này?

Trương Lý Tiểu Hồ không nhịn được hỏi.

- Bởi vì ngươi không thể trả lời ta.

Nam tử trung niên cười cười nói:

- Trong lòng mỗi một người đều cất giấu bí mật không thể nói với người khác, ngươi cũng vậy, ngươi nguyện ý vì thế mà trả giá cực đắt, cho dù không thể rời khỏi nơi này cũng sẽ không nói.

Trương Lý Tiểu Hồ trầm mặc một chút nói:

- Nhưng hiện tại ta lại nguyện ý nói.

- Điều này khiến ta rất bất ngờ.

Trên mặt nam tử trung niên lộ ra vẻ kinh ngạc nói:

- Vì sao ngươi nguyện ý nói ra bí mật của mình?

- Bởi vì ta chung quy vẫn phải đối mặt, kỳ thật người biết quá khứ của ta đều biết việc này, chỉ là bọn họ không dám nhắc tới ở trước mặt ta, ta muốn trốn tránh.

Trương Lý Tiểu Hồ cười khẽ một tiếng, khuôn mặt giống như hồ ly của hắn đẹp tới có chút kinh tâm động phách.

- Mẹ ta là một kỹ nữ.

Trương Lý Tiểu Hồ cúi đầu nhìn chén trà sớm đã không còn nước trà.

- Một số đệ tử của thế gia nếu thiên phú không ra gì, có thể làm một kẻ ăn chơi trác táng, cha ta chính là như vậy.

- Giống như thoại bản cố sự vậy, cha ta tới kỹ viện chơi mẹ ta.

- Kỹ viện cũng có thuốc tránh cho mang thai, nhưng không biết vì sao nàng vẫn mang thai ta.

Trương Lý Tiểu Hồ nói đến đây, mặt lộ vẻ giễu cợt:

- Có lẽ là cố ý, muốn cá vượt long môn.

- Bất kể là như thế nào nàng cũng tới tìm cha ta, muốn cha ta chịu trách nhiệm.

- Cha ta là phong lưu tử, sao hắn lại quan tâm tới loại chuyện này, vả lại chỉ là một kỹ nữ mang thai hài tử, ai biết có phải của hắn hay không?

- Hắn sai người đuổi mẹ ta đi, bà mẹ ngu xuẩn đó của ta cũng không biết nghĩ gì, nàng nên bỏ ta mới đúng, nhưng nàng vẫn sinh hạ ta.

- Nàng lại tới tìm cha ta nữa, có thể là hết hi vọng rồi, tháng thứ nhất sinh hài tử xong, nàng đi tiếp khách, mà ta thì được ném cho một kỹ nữ già nua chiếu cố.

Trương Lý Tiểu Hồ thở dài một tiếng:

- Ta có thể sống sót đúng là một kỳ tích.

- Lúc nhỏ, thái độ của nàng đối với ta rất lãnh đạm, bất kể ta là đói bụng hay là khát nước, nàng đều sẽ không nhìn lấy một cái, mỗi tháng chỉ cho một chút sinh hoạt phí.

- Nàng đi tiếp khách kiếm tiền, kiếm được tiền thì đi cá độ, nhưng nàng chung quy vẫn là mẹ ta, ta không oán trách nàng.

- Chuyện thay đổi khi ta năm tuổi, người của Trương Lý gia tìm tới ta, ngươi có thể không biết, người của Trương Lý gia đều cũng có chút đặc thù, bọn họ lập tức nhận định ta là người của Trương Lý gia.

Trương Lý Tiểu Hồ dùng tay chỉ chỉ gương mặt hồ ly cằm nhọn của mình.

- Trương Lý gia không biết xuất phát từ duyên cớ gì, bọn họ cũng không uy hiếp nữ nhân đó, ngày đó nữ nhân ấy cò kè mặc cả với người của Trương Lý gia, ở ngay trước mặt ta, nói như ta là một kiện hàng hóa.

Hắn cười cười như bị thần kinh, trong mắt đầy ưu thương.

- Cuối cùng đã định giá xong, người của Trương Lý gia bỏ ra một vạn huyền tệ mang ta đi, mà nữ nhân đó có thể có được một vạn huyền tệ.

- Trên mặt nàng tràn đầy nụ cười, bảo ta đi cùng người của Trương Lý gia.

- Ta hỏi nàng, cái giá này liệu có quá rẻ không?

- Nàng nói nàng cũng muốn bán cao hơn, nhưng đối phương không chịu tăng giá, nàng cảm thấy cái giá này cũng được, trên mặt nàng còn mang theo vẻ tiếc nuối, còn cười hì hì nói đáng tiếc lão tử của ngươi không đến nữa, bằng không lại sinh thêm một đứa, lại có thể bán được một vạn huyền tệ, đời này cũng không cần lo gì nữa.

Trương Lý Tiểu Hồ nói đến đây tạm dừng một chút, thu liễm tất cả cảm xúc trên mặt,

- Từ ngày đó trở đi, ta không còn bất kỳ liên quan gì tới nàng nữa.

- Ta không cần trở thành tu sĩ cường đại nhất, ta muốn trở thành người có tiền nhất thiên hạ, ta muốn nàng biết, nàng rốt cuộc đã bán đi một thần tài như thế nào.

Dạ Lai Thiên Hương vẫn không hạ thủ được, nếu lưỡi không còn, nàng có thể sẽ không nghe được thanh âm của mình nữa.

Nàng chán ghét thanh âm của mình, nhưng lại sợ mất đi nó.

Loại cảm xúc này rất phức tạp.

Về sau nàng không thể không lên tiếng, bởi vì không lên tiếng, tất cả đều không còn, lên tiếng rồi, sự cưng chiều của gia tộc lại quay lại trên người nàng.

Nàng không muốn mất đi sự quan tâm của thân nhân.

Nàng không ngừng ca hát.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...