Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1457: Chương 1457: Phật kiếm dũng quân cổ (2)
Nói cách khác hắn có thể không luyện kiếm được nữa.
Sau khi hắn buông trúc kiếm, mặt lộ vẻ sợ hãi, đây là lần luyện kiếm đầu tiên sau khi hắn hồi phục.
Cho dù là kiếm nhẹ nhàng, hắn dùng cũng nặng tới không chống đỡ được.
Đây đã không phải vấn đề của kiếm, mà là gây tay hắn đã bị đứt, kinh mạch bị phế, cho dù kiếm có nhẹ tới mấy thì có sao?
Hắn ngay cả một con gà cũng rất khó giết được.
Đối với một kiếm khách mà nói, thống khổ nhất chính là không thể dùng kiếm nữa.
Hắn cũng không phải ngoại lệ, toàn thân hắn run rẩy.
- Ta làm gì sai?
- Chẳng lẽ ta đi theo kiếm đạo của mình cũng sai à?
- Tà kiếm…
Hậu Thập Tam Kiếm lẩm bẩm hai chữ này, mặt lộ vẻ ngỡ ngàng:
- Ta thật sự sai sao?
Rất nhanh hắn lại cất tiếng cười to:
- Ta luyện kiếm của ta, tà kiếm thì sao? Hậu Thập Tam Kiếm ta làm việc quang minh, làm gì mà sai?
- Hủy tứ chi của ta, đoạn kinh mạch của ta thì có thể hủy được kiếm của ta sao?
Hậu Thập Tam Kiếm dùng miệng ngậm chuôi kiếm, mắt hắn lộ vẻ kiên nghị:
- Cho dù chặt đứt tứ chi, ta vẫn còn miệng để có thể luyện kiếm, cùng lắm thì tự nghĩ ra một loại kiếm pháp dùng miệng.
…
- Ta sẽ thua ngươi cả đời sao?
Trứu Thâm Thâm Ngồi khoanh chân ngẩng đầu ngước nhìn bức tượng bạch ngọc hào hùng đó, thấp giọng lẩm bẩm hỏi.
- Nếu đúng là bi kịch như vậy, ta sẽ hối hận vì chí nguyện to lớn lúc trước đã lập sao?
Mấy vấn đề này không ngừng làm khốn nhiễu hắn, xâm nhiễm tâm linh của hắn.
Một lúc sau, Trứu Thâm Thâm hít vào một hơi rất sâu, hắn đứng lên.
- Có lẽ ta ngay cả một lần cũng không thắng được ngươi, có lẽ ta không thực hiện được chí nguyện to lớn lúc trước đã lập, không thể là nam nhân chân chính nữa.
- Nhưng thế thì sao?
- Đây là con đường ta chọn, ta có thể thua cả đời, nhưng ta không thể ngay cả dũng khí xuất kiếm với ngươi cũng không có.
- Nếu ngay cả dũng khí xuất kiếm cũng không có, vậy ta sẽ khinh thường chính mình.
Trường kiếm bên hông Trứu Thâm Thâm ra khỏi vỏ, đâm tới tượng người bạch ngọc to lớn.
Như bọ ngựa cản xe, như thiêu thân lao vào lửa.
…
Đỗ Nê từ trên giường bò dậy, hắn lắc lắc đầu, hắn quên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Hắn nhớ rõ năm tiểu hài tuổi tác tương đương với hắn bao vây hắn, nhưng sau đó thì sao?
Cha mẹ mặt mày tươi cười bước về phía hắn.
Hắn vừa định mở miệng hỏi, chỉ là sau lưng cha mẹ có một thư sinh đi ra.
Thư sinh co với hắn, nụ cười ấm áp.
Sau đó thư sinh mang hắn đi, đưa tới thư viện học nghệ.
Hắn không quay về thôn đó nữa, không phải hắn quên gốc, mà là người của thôn, ngay cả cha mẹ hắn cũng không muốn thấy hắn trở về.
Sau khi hắn đi rồi, cha mẹ lại sinh một đệ đệ.
Từ đó về sau, hắn coi thư viện là nhà, quên đi tất cả.
Nhưng mỗi khi hắn rảnh rỗi, hắn sẽ nghĩ ngày đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Loại suy nghĩ này luôn chợt lóe rồi biến mất.
Về sau có một ngày hắn cuối cùng cũng nghĩ ra, hắn đã giết chết năm tiểu hài bằng tuổi hắn.
Trong lòng hắn cảm thấy rất thống khổ.
Hắn giết năm tiểu hài, cho dù là vì thiên phú quyệt nhân của hắn bạo phát mà dẫn tới.
Nhưng giết chính là giết.
Năm tiểu hài đó là ôm ác ý tới gần hắn, nhưng chưa chắc đã muốn hắn chết, mà hắn lại giết chết bọn họ.
Năm sinh mệnh sống sờ sờ vì hắn mà mất đi.
- Ta vẫn dám tự xưng là quân tử sao?
Hắn có chút ngỡ ngàng nghĩ.
- Ta chỉ là một ác nhân tay nhuốm máu tươi, loại người giống như ta nên vĩnh viễn trầm luân trong bóng đêm, không được thấy ánh sáng.
Hắn cảm thấy mình đang không ngừng rơi xuống.
- Không, trốn trong bóng tối, cũng chỉ là tránh né mà thôi, quân tử nên thẳng thắn vô tư.
Hắn dừng rơi xuống, cười cười lấy ra chủy thủ.
- Quân tử nên thẳng thắn vô tư.
Hắn dùng chủy thủ rạch bụng mình, móc ra ngũ tạng lục phủ.
- Ta giết các ngươi, hiện tại trả lại mạng của ta cho các ngươi.
…
- Vì sao ta không thể sống bình thường?
Năm tháng đang trôi qua, Ôn Hiểu đã lớn lên đang không ngừng tự hỏi mình.
Tâm hắn một mực né tránh vấn đề này, hắn thậm chí không muốn nghĩ nữa.
Nhưng có một số việc chính là như vậy, càng muốn né tránh, lại càng khó tránh khỏi sẽ nghĩ tới.
Hắn mỗi ngày đều nghĩ.
Hắn n trùng sơn (núi trùng) đen xì đó, im lặng không nói gì.
Nghe nói trùng sơn dài trăm trượng là Vạn Trùng Chi Thần biến thành.
- Ngươi rốt cuộc đang sợ gì?
- Vì sao không dám trả lời?
Hắn không thể nén được mà run rẩy, hắn lựa chọn không né tránh nữa.
- Bởi vì ta là con tư sinh của người ta, hắn có rất nhiều nhi tử, nếu ta tầm thường bình phàm, những nhi tử đó của hắn sẽ giết ta, mà hắn lại nuôi con như nuôi cổ.
- Vì sao ngươi lại thích tiền như vậy?
Nam tử trung niên lại hỏi.
- Bởi vì tiền là một thứ tốt, ta thích nó, thế được chưa.
Trương Lý Tiểu Hồ hừ một tiếng nói.