Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1456: Chương 1456: Phật kiếm dũng quân cổ
Hắn Thoải mái cười to giải trừ Tử Kim Giáp Trụ, loại bỏ phòng ngự chân khí, cất phù đi.
Hắn đứng lên, trên trời cao mấy trăm mét cuồng phong gào thét.
Hắn dang hai tay, cả người rơi xuống dưới.
Trong quá trình rơi xuống, trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ hiện lên: Không có bọn họ, muốn ta sống trong thế giới cô độc vĩnh hằng này, ta thà chết còn hơn.
Đây là đáp án của hắn.
…
Sắc mặt Lý Trùng Nương trắng bệch, từng bước tới gần tường thành, từ sau khi mẹ chết đi, nàng một mực tránh tường thành này, chưa bao giờ chịu tới gần một bước.
Trong đầu nàng luôn không nhịn được mà suy nghĩ, nghĩ nữ nhân ôn nhu nhất thế gian đó bị treo trên tường thành máu chảy đầm đìa, mỗi lần nghĩ tới cảnh này, tim nàng lại đau như dao cắt.
Người bên dưới luôn không dám ở trước mặt nàng nhắc tới việc này, nhưng nàng biết, nữ nhân đó, mẹ của nàng bị treo ở trên tường, sau khi mẹ chết, nhân hồn cũng bị rút ra nghiền nát, thi thể sau khi phơi nắng trăm ngày lại dùng phù hỏa đốt cháy sạch.
Thôn nàng từng sống, thôn dân nàng từng biết cũng đã chết rồi.
Tất cả đều không còn.
Kính Đô vẫn phồn hoa, ngợp trong vàng son.
Mọi người có lẽ sẽ nhớ nàng, nhưng không ai nguyện ý nhắc tới nàng, cũng không dám nhắc tới nàng.
Giống như nữ nhân thế gian này chưa từng xuất hiện vậy.
Thật sự không có gì sao?
Nàng đi tới trước tường thành, vuốt ve gạch đá loang lổ xám xanh.
Không có máu tươi, kỳ thật mới là bình thường, nơi này luôn tàn khốc đẫm máu, nhưng sau khi dính máu, lại luôn được dùng tốc độ nhanh nhất cọ rửa sạch sẽ, cảnh thái bình giả tạo.
Nàng bỗng nhiên phát hiện không đáng sợ như vậy.
Tường mà nàng nhớ thương lại muốn trốn tránh chỉ là một bức tường bình thường mà thôi.
- Ngươi nói hắn là người tốt, bảo ta đừng hận hắn…
Nàng nhẹ giọng nói.
- Nhưng ta luôn muốn hỏi cho rõ, hỏi hắn vì sao lại nhẫn tâm giết ngươi như vậy?
Phật đi đâu rồi?
Nhất Hành nhìn hắc ám như nước chuẩn bị cắn nuốt đám tăng nhân bọn họ, mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Các tăng nhân tụ lại với nhau, phóng ra phù lục, khí cụ, chống đỡ sự ăn mòn của hắc ám.
Nhất Hành xen lẫn trong đám người lại hỏi thầm trong lòng:
- Phật đâu rồi?
- Phật chạy rồi.
Có tăng nhân rơi lệ hô lên.
- Phật bỏ chúng ta rồi.
Lại có người hô theo.
- Phật chạy rồi.
Từng tăng nhân kêu ai oán, vô số thanh âm hội tụ thành một:
- Phật chạy rồi, phật bỏ chúng ta rồi.
Sự Tuyệt vọng lan ra trong tăng nhân.
Nhất Hành vẻ mặt dữ tợn nói:
- Những ngụy tín đồ các ngươi, phật sao có thể bỏ lại chúng ta?
Hắn kèm thêm chân khí ở trong thanh âm, vì vậy thanh âm này truyền vào trong tai tất cả tăng nhân.
Đám người yên tĩnh, có tăng nhân mở miệng phản bác:
- Vậy ngươi nói phật đi đâu?
- Chúng ta đang liều chết vì phật, phật lại bỏ chúng ta mà đi.
Lại có tăng nhân nói.
- Ngậm miệng, phật sẽ không vứt bỏ chúng ta.
Nhất Hành tức giận nói.
- Ngươi nói phật đi đâu?
- Phật rời khỏi rồi, chẳng lẽ ngươi không thấy sao?
- Tận mắt nhìn thấy vì sao không tin?
- Ngươi vẫn muốn lừa bản thân mình sao?
…
Đủ loại tạp âm truyền trong tai Nhất Hành, mặt hắn lộ vẻ thống khổ.
Đúng vậy, phật đi đâu rồi.
Hắn thấp giọng tự hỏi.
Bọn họ đang liều chết, phật không có bất kỳ lý do xuống mà rời khỏi vào lúc này.
Đây chính là phật mà bọn họ tín ngưỡng.
- Phật chỉ tạm thời rời khỏi, hắn sẽ trở về.
Nhất Hành lắc đầu kêu.
Nhưng không còn tăng nhân nào để ý đến hắn.
Bởi vì quái vật hắc ám như nước đó lại ùa lên, các tăng nhân lần lượt chết đi.
Nhất Hành ngỡ ngàng nhìn tất cả những điều này, hắn đang suy nghĩ vì sao phật lại rời khỏi?
Là bọn họ không đủ thành kính sao? Nhưng bọn họ đang chém giết vì phật, tại sao lại không đủ thành kính?
Tất cả chém giết đều giống như biến thành chậm lại, thậm chí yên lặng, hình ảnh tàn khốc đẫm máu ánh vào trong đồng tử của hắn.
Hắn không nhịn được mà nghĩ, nếu… Nếu… Phật thật sự bỏ chạy rồi thì sao?
Suy nghĩ này khiến hắn cảm thấy sợ hãi, sao hắn có thể nghĩ như vậy?
Nhưng đây là điều hắn tận mắt nhìn thấy.
Phật thật sự cứ vậy rời khỏi, để mặc bọn họ ở đây bị những quái vật hắc ám đó giết chết.
Giống như những tăng nhân đó nói vậy, phật có lẽ là thật sự đi rồi.
Bất kể là vì nguyên nhân gì, phật rời khỏi là sự thực không thể tranh cãi.
Tăng nhân càng chết càng nhiều, dần dần chỉ còn lại một mình hắn, quái vật hắc ám mãnh liệt ùa tới.
Nhất Hành ngây ra một thoáng, hắn bỗng nhiên chắp tay trước ngực trầm giọng quát:
- Cho dù Chân Phật rời đi, nhưng phật trong lòng ta vẫn còn.
…
Hậu Thập Tam Kiếm giơ một cây kiếm trúc, hắn đâm thẳng ra, sau mấy kiếm, trúc kiếm đâm ra biến thành xiêu xiêu vẹo vẹo, giống như một hài đồng ba tuổi lần đầu luyện kiếm.
Hậu Thập Tam Kiếm đầu đầy mồ hôi buông kiếm xuống.
Sư phụ nói với hắn, loại trạng thái này của hắn cơ hồ không bao giờ có thể lợi dụng dược vật khôi phục được như lúc ban đầu.