Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1455: Chương 1455: Cô đảo (2)
Có điều hắn biết gia gia sẽ không cho phép.
Thế là hắn biến thành kiêu ngạo ngang ngược, ở Hùng gia chính là tồn tại giống như Tiểu Bá Vương.
Những huynh đệ tỷ muội đó đều bị hắn bắt nạt, đi tìm gia gia cáo trạng, cũng chỉ là chuyện vô ích.
Dần dà, tất cả mọi người biết Hùng Phi Tú hắn là tiểu tôn tử được Hùng lão thái gia sủng ái nhất, không phải một trong.
Nhưng người ở Hùng gia lại chỉ có mấy người biết hắn phải trả giá thế nào.
Bắt nạt người ta thích lắm sao?
Hùng Phi Tú cảm thấy không thích chút nào, nhưng hắn không bắt nạt người cũng không biết nên làm gì, hắn chỉ có thể ở nhà bắt nạt người, ra tới bên ngoài, tìm những con cháu thế gia đó tra tấn một phen.
Đệ nhất Tiểu Bá Vương Cự Hùng Thành, không phải là nói suông.
Mỗi lần đi ngang qua cửa hàng tơ lụa, son phấn, hắn luôn mang theo một đám chó săn cười to đi qua.
Không ai chú ý thấy tầm mắt của hắn đang dao động.
Mỗi lần đi kỹ viện chơi, hắn tuổi còn nhỏ đương nhiên không thể làm gì, nhưng cũng sẽ càn rỡ nhìn chằm chằm những nữ tử yêu diễm đó.
Thậm chí có người trên phố nghe đồn Hùng gia tiểu thiếu gia trưởng thành sớm, ánh mắt như hận không thể xuyên qua da các cô nương.
Hùng Phi Tú thỉnh thoảng nghe thấy lời đồn như vậy, hắn đều phát ra mấy tiếng cười quái dị, biến thành càng hỉ nộ vô thường hơn.
Có Hùng lão thái gia, không ai dám chỉ trích hắn, ngay cả cha mẹ cũng bất đắc dĩ chỉ nhỏ giọng nói hắn vài câu.
Các huynh đệ tỷ muội nói gia gia bất công, khắc nghiệt đối với bọn họ, đối với Tú Nhi quả thực có thể là chiều tới lên trời.
Rất ít có người biết hắn đã mất đi gì.
Những huynh đệ tỷ muội đó lại càng không biết.
Rất nhanh hắn cũng giữ chuyện này dưới đáy lòng, không nghĩ nữa.
Năm tháng đang trôi qua.
Hắn vào năm mười lăm tuổi hoàn thành búi tóc, kỳ thật búi tóc chỉ là một ý nghĩa tượng trưng, đệ tử của thế gia quyệt nhân sẽ trưởng thành nhanh hơn hài tử bình thường, tố chất thân thể cũng mạnh hơn, khi sinh ra sẽ d kích hoạt huyết mạch quyệt nhân.
Sau khi huyết mạch quyệt nhân được kích hoạt, lại sẽ lập tức kiểm tra số tuổi thọ.
Hắn đã sớm biết số tuổi thọ rồi.
Thiên phú của hắn cũng vậy.
Trong hai đại đệ tử của Hùng gia ,trong mười lăm năm vẫn không tìm được người có thể vượt qua thiên phú của hắn.
Kỳ vọng duy nhất của hắn thất bại.
Sau ngày Búi tóc, hắn từ trong tay Hùng lão thái gia tiếp nhận trọng trách nặng nề đó của Hùng gia, trở thành gia chủ Hùng gia.
Trong một đêm lưng của hắn còng đi một chút.
Trọng trách thật sự quá nặng.
…
Thế giới giống như cô đảo.
Tâm của Chu Phàm lạnh dần.
Hắn trở lại thế giới này đã được một đoạn thời gian thật dài.
Nếu đây là ảo tượng, vậy không khỏi quá dài rồi.
Hắn một mực đang tìm phương pháp thử loại bỏ ảo tượng này, nhưng lại không thể làm được gì.
Thế giới này giống như là chân thực, thế giới đang dùng ý chí của mình để vận chuyển, hắn chỉ là may mắn về tới thế giới, nhưng lại bất hạnh là ở hình thái giống như u linh.
Nhà của hắn cũng không lâu sau đã bị đánh sập.
Tất cả ký ức sinh hoạt đều theo nhà sập mà dần dần mất đi.
Mà hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn.
Lúc ban đầu sau khi không thấy nãi nãi, muội muội, hắn lại không thể thoát ly, hắn thử đi tìm người quen thuộc trước kia, như Cát Dương Thư.
Nhưng tất cả người từng liên hệ với hắn đều không ở trong thế giới này.
Thế giới giống như cô đảo.
Thời gian dường như đang thực sự trôi qua, nhưng hắn cơ hồ lại không thể làm gì.
Hắn bắt đầu sợ, thế giới bình thường mà quen thuộc này biến thành xa lạ.
Vạn nhất đây không phải ảo tượng, hoặc là ảo tượng, hắn một mực bị vây trong ảo tượng, thời gian ở thế giới bên ngoài cũng đang trôi qua.
Nhưng trôi qua lâu như vậy, Tiểu Liễu thế nào? Cha mẹ thế nào? Lý Cửu Nguyệt lại thế nào? Trùng Nương thì sao?
Còn cả tất cả người mà hắn quen biết nữa?
Thương hải tang điền, thế giới đó lại nguy hiểm như vậy, cho dù không gặp phải nguy hiểm, số tuổi thọ của cha mẹ cũng sẽ chậm rãi đi đến cuối…
Hoặc là bọn họ mất đi con trai độc nhất sớm đã ra đi trong bi thống.
Chu Phàm càng nghĩ càng cảm thấy sợ, hiện tại kỳ vọng duy nhất của hắn là tất cả những điều này đều là giả, bởi vì thuyền không thể bị Khôi Vụ Tượng Thân này ngăn cách, mà không thể kéo hắn vào trên thuyền.
Nhưng cho dù là giả, hắn cũng giống như đã sống một đoạn thời gian dài lâu mà cô độc.
Ngày tháng như vậy quá khó chịu, dày vò tâm của hắn.
Thế giới này không có một chút liên quan gì tới hắn, hắn giống như một u linh phiêu đãng trong thế giới giống như cô đảo, không thể thành lập liên hệ với thế giới này, cũng không muốn thành lập liên hệ.
Hắn còn phải ở thế giới này bao lâu nữa?
Một trăm năm?
Ba trăm năm?
Một ngàn năm?
Hắn không thể cứ ở lại thế giới này, hắn phải về đến bên cạnh cha mẹ.
Sau khi nãi nãi, muội muội chết, hắn đã không còn bất kỳ lưu luyến gì đối với thế giới này.
Tuy Thế giới đó nguy hiểm, nhưng hắn ở đó giống như được trùng sinh, nơi đó có cha mẹ, có Tiểu Liễu giống muội muội, có những người quen thuộc như bọn Tiểu Quyển, Lý Cửu Nguyệt.
Chỉ là nên phá ảo tượng này như thế nào?
Chu Phàm ngồi trên thiên đài của tòa nhà cao trăm tầng, nhìn dòng người, xe cộ dày đặc giống như kiến dưới mặt đất.
Tất cả những gì có thể thử hắn dường như đều thử rồi, nhưng đề vô dụng.
Hắn dường như sẽ vĩnh viễn phải ở lại thế giới này.
- Luyện tâm… Luyện tâm…
Chu Phàm lẩm bẩm, hai chữ luyện tâm này giống như giòi bám xương.
Hắn không rõ vây hắn ở đây để làm gì?
Không có bất kỳ chuyện quái dị nào phát sinh, chỉ có cô độc dày vò tra tấn linh hồn.
Cô độc… Hắn bỗng nhiên hiểu được một chút rồi, thì ra dưới hắn sợ hãi nhất chính là cô độc.
Khảo nghiệm của Luyện tâm là thứ hắn sợ nhất.
-Con người sợ nhất chỉ có bản thân mình, sự sợ hãi của bọn họ cũng chỉ có bản thân.
Chu Phàm hít sâu một hơi, bước ra khỏi tâm quan là hắn không còn sợ cô độc nữa.
- Vì sao ta sợ cô độc? Bởi vì thế giới này không có bất kỳ ai đáng để ta coi trọng quan tâm.
- Chỉ là nên làm như thế nào mới loại bỏ được cô độc khiến ta cảm thấy sợ hãi này?
- Ở thế giới đó có người ta coi trọng, ta sẽ không cảm thấy cô độc, nhưng hiện tại ta bị nhốt ở đây, tất cả những điều này dường như đều lâm vào trong tuần hoàn chết.
Chu Phàm trở nên trầm mặc, hắn bỗng nhiên bật cười.