Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1454: Chương 1454: Cô đảo
Năm tháng trôi qua như nước, sự sợ hãi của Đỗ Nê sâu dần, thân thể hắn thỉnh thoảng biến thành giống như bùn nhão, tỏa ra mùi cỏ lá thối rữa.
Sự cừu thị của người trong thôn đối với hắn cũng càng lúc càng lớn.
Cho dù thôn chính và đội trưởng tiểu đội đảm bảo cho hắn, nhưng người trong thôn vẫn lo lắng, sợ Đỗ Nê có lúc nào đó sẽ không khống chế được.
Đỗ Nê cũng sợ, hắn ban ngày trốn ở trong nhà, không dám đi đâu.
Buổi tối cũng không được phép ra ngoài.
Một ngày, cha mẹ ra ngoài làm việc, hắn đúng là chán tới điên rồi, vẫn lặng lẽ đi ra.
Chỉ là còn chưa được vui đùa, hắn gặp năm tiểu hài đều là mười tuổi giống hắn.
Năm tiểu hài đó là người mấy năm trước thường xuyên bắt nạt Đỗ Nê.
Đỗ Nê muốn tránh, nhưng năm người xông tới, trên mặt lộ ra ác ý rất sâu.
Tim Đỗ Nê thắt lại, hắn lùi từng bước.
..
Vì sao ta không thể sống tầm thường… Ôn Hiểu liên tục hỏi bản thân.
Mỗi lần lúc chịu đủ sự tra tấn của trùng hình, suy nghĩ này càng lúc càng mãnh liệt, hắn liên tục hỏi bản thân.
Nhưng kỳ thật trong lòng hắn đã biết chân tướng.
Nhưng hắn không muốn nhìn thẳng vào, không dám nhìn thẳng vào.
…
- Vì sao ngươi thích tiền như vậy?
Nam tử trung niên lại hỏi.
Sắc mặt Trương Lý Tiểu Hồ càng lúc càng lạnh, hắn không muốn trả lời vấn đề này.
Nhưng nam tử trung niên vẫn liên tục hỏi.
Hắn trở nên bực mình, cả giận nói:
- Lải nhải lắm thế, ngươi không thấy phiền à? Ngươi muốn tiền thì ta có thể cho ngươi, ngươi đừng hỏi nữa.
- Người yêu tiền như mạng thật sự nguyện ý cho ta tiền sao?
Nam tử trung niên lại cười hỏi.
- Ta cho ngươi, cho ngươi hết.
Trương Lý Tiểu Hồ cúi đầu nói, hắn không hề cảm thấy đau lòng,
- Chỉ cần ngươi đừng hỏi nữa.
- Nhưng ta không cần tiền của ngươi, ta chỉ cần đáp án, chẳng lẽ ngươi vẫn chưa hiểu sao? Ngươi không chịu trả lời câu hỏi của ta, sẽ vĩnh viễn không thể rời khỏi nơi này.
Nam tử trung niên nói.
Trong mắt Trương Lý Tiểu Hồ lộ ra vẻ thống khổ, hắn trầm mặc không trả lời.
…
Từ ngày đó, Dạ Lai Thiên Hương không chỉ không ca hát nữa, ngay cả nói chuyện cũng không nói, nàng ngậm miệng không nói chuyện với bất kỳ ai.
Nàng sợ mất đi giọng của mình.
Biện pháp có thể giữ được giọng của mình chính là không nói nữa.
Sau khi tỷ tỷ mất giọng, giống như hoa tươi đang nở rộ lại trở nên điêu linh.
Điều này khiến nàng càng cảm thấy sợ hơn.
Cha mẹ khuyên bảo, nãi nãi quát mắng, nhưng cũng không thể khiến nàng thay đổi chủ ý.
Nàng sa vào trong thế giới bảo hộ thanh âm của mình.
Nhưng từ sau khi nàng thế nào cũng không chịu mở miệng, nàng không còn là chim sơn ca của Dạ Lai gia nữa.
Cha mẹ lạnh lùng rời xa nàng, nãi nãi lại vứt bỏ nàng, quan tâm tới hậu đại có thiên phú khác của Dạ Lai gia.
Loại cảm giác bị vứt bỏ này khiến nàng lập tức hiểu được, thì ra nàng được sủng ái yêu mến, là vì thanh âm của nàng.
Thanh âm của nàng khiến nàng được coi trọng, nàng không cất tiếng cũng khiến nàng mất đi sự sủng ái.
Nàng bắt đầu hận thanh âm mà mình một mực yêu thích, hận không thể hủy diệt nó!
Nàng dùng chủy thủ chỉ vào miệng mình, muốn cắt bỏ đầu lưỡi.
…
Trừ một chuyện không được cho phép, hắn có thể làm bất cứ chuyện gì.
Đây là lời hứa của gia gia đối với hắn.
Nhưng kỳ thật hắn không muốn làm chuyện gì cả, lại càng không muốn từ trong tay gia gia tiếp nhận trọng trách còn nặng hơn núi đó của Hùng gia.