Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1453: Chương 1453: Thế như khổ hải, chúng sinh đều khổ (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Xuyên qua dòng người như mắc cửi, tiến trong tiểu khu có chút cũ nát.

Hắn đứng dưới lầu nhìn nhà cao sáu tầng.

Hắn ngẩng đầu lẳng lặng đứng đó, nhà của hắn ở phòng ba linh bảy tầng ba.

Nãi nãi… Muội muội…

Các ngươi có ở nhà không?

Hắn nhấc chân đi đến thang gác, trên thực tế hắn có thể bò lên tiến vào nhà mình, nhưng hắn không dám làm như vậy.

Hắn rụt rè đi từng bước, chính là đê tận lực không phá quy tắc, mà nhìn thấy thân nhân một mực không quên lại quen thuộc đó.

Cho dù đây là giả … Cho dù đây là giả … Ta cũng muốn gặp bọn họ, muốn thấy bọn họ.

Trong đầu Chu Phàm không ngừng hiện ra suy nghĩ này.

Cho đến khi hắn đứng trước cửa phòng có biển ba linh bảy.

Hắn lại bắt đầu sợ hãi, muốn chạy trốn khỏi nơi này.

Hắn sợ bên trong không như hắn nghĩ.

Nhưng hắn không muốn trốn tránh, cuối cùng khẽ cắn môi xuyên qua cửa.

Hắn nhìn thấy đại sảnh có chút cũ nát đã dính đầy bụi bặm, góc nhà chung quanh kết đầy mạng nhện.

Nhà đã rất lâu không có ai ở.

Hắn nhìn bố trí trong phòng quen thuộc tới không thể quen thuộc hơn, có chút thất hồn lạc phách tìm một chút, phòng của nãi nãi, phòng của hắn, phòng của muội muội.

Nhà không lớn, đồng thời có chút cũ nát, đây là di vật duy nhất mà cha mẹ hắn để lại, ba phòng cùng với phòng bếp cạnh nhà xí cũng không có bất kỳ ai.

Chu Phàm ngồi trên ghế gỗ lim dài ở phòng khách, sắc mặt ảm đạm.

Nãi nãi, muội muội đã sớm chết rồi.

Mà căn nhà này cũng bởi vì hắn rời đi mà đã sớm không có ai ở.

- Làm như vậy thì có ý nghĩa gì?

Hắn nhẹ giọng hỏi:

- Lật lại vết sẹo trong lòng ta, rồi làm thương tổn ta chính là luyện tâm sao?

Không có được bất kỳ câu trả lời nào.

Hắn cảm giác mình giống như về tới ngày muội muội vừa mới chết không lâu, nãi nãi thì chết bệnh.

Trên đời này cô đơn giống như chỉ còn lại một mình hắn.

Mẹ vẫn thua, ở thế giới tàn khốc đó, người thua là không có đường lui.

Trên mặt mẹ không hề có vẻ đau thương, nàng chỉ cười trấn an tiểu Trùng Nương đang bất an.

Lý Trùng Nương đứng sau lưng bọn họ, nhìn một màn này, nghe những lời nói đã từng đọc thầm vô số lần ở trong lòng.

- Trùng Nương, mẹ có lỗi với ngươi, ngươi cũng đừng oán hận hắn, đây là con đường mẹ chọn, thua thì phải nhận thua.

- Chỉ là mẹ xin lỗi thôn, sau này ngươi có cơ hội thay ta tới tế bái một phen, mẹ thua quá thảm, thua sạch cả tính mạng của ngươi và thôn.

- Mạng của ngươi… Bệnh của ngươi… Cũng là lỗi của mẹ.

Nữ tử mỹ lệ thở dài ưu sầu,

- Nhưng sau này ngươi đừng từ bỏ, thế giới này tàn khốc như vậy, tuyệt vọng như vậy, nhưng luôn sẽ có biện pháp.

Tiểu Trùng Nương năm đó mới chỉ một tuổi, nàng cái hiểu cái không.

Nhưng mẹ không có biện pháp, chỉ có thể nói lại tất cả với nàng, bảo nàng nhớ kỹ.

- Hổ dữ không ăn thịt con, huống chi hắn chưa bao giờ là người xấu, ngươi phải tin tưởng nhãn quang của mẹ…

Mẹ cười nói,

- Sau khi ngươi lớn lên sẽ biết.

Năm đó nàng vốn khác hẳn với người thường, cho dù là một tuổi, nhưng lại trưởng thành giống như một tiểu hài ba bốn tuổi, cho nên mới nhớ được rõ ràng như vậy.

Một ngày đó, mẹ của nàng và rất nhiều thân tín bị treo cổ trên tường thành cao, tường thành cũng bị máu tươi nhuộm đỏ.

Phật quang chiếu rọi, vạn tà không dám lại gần.

Đây là suy nghĩ trước giờ của Nhất Hành.

Nhưng không biết vì sao, tia sáng phật phát ra càng lúc càng tối, những quái vật ở trong hắc ám cũng càng chạy càng gần.

Sắc mặt Nhất Hành nghiêm túc, vẫn không sợ hãi.

Xung quanh xuất hiện rất nhiều hòa thượng giống như hắn, giết tới quái vật trong hắc ám.

Bọn họ là tín đồ của phật, không cho phép bất kỳ quái vật nào tiếp cận phật, nếu muốn tới gần phật, vậy chỉ có bước qua thân thể của bọn họ.

Phật đang ở sau lưng bọn họ chăm chú nhìn hắn.

Chém giết bắt đầu.

Dài lâu giống như qua một kỷ nguyên.

Phật không ngừng ở bên cạnh cổ vũ bọn họ.

Nhất Hành cảm thấy mỏi mệt, nhưng tâm vẫn kiên nghị.

Có phật ở đây, cho dù chết cũng chỉ là quy y Phật Quốc.

Chỉ tùy ý quay đầu nhìn một cái, phật không biết đã biến mất từ khi nào.

Hắc ám như nước bao phủ bọn họ.

Hậu Thập Tam Kiếm giống như một con chó chết bị ném xuống dưới sơn môn, hắn đau đến ngay cả bò cũng không làm được.

Xương cốt tứ chi của hắn đều bị đánh gãy, kinh mạch toàn thân cũng bị hủy.

Hắn chỉ có thể nằm chờ chết.

Nhưng hắn chưa chết, có người nhặt hắn về.

Là sư phụ của hắn.

Sư phụ cũng bởi vì hắn tu luyện tà kiếm mà bị trục xuất khỏi tông môn, nhưng may mà không thảm như hắn.

Sư phụ mang hắn về, an dưỡng mấy tháng, thương thế của hắn cuối cùng cũng khỏi.

Chỉ là đối với hắn mà nói, còn không bằng chết, bởi vì hắn ngay cả kiếm nhẹ nhất cũng không vung được bao nhiêu cái.

Trứu Thâm Thâm quanh quẩn dưới bức tượng, hắn lẩm bẩm:

- Chu Phàm… Thiên Tôn…

Hắn đứng dưới bóng bức tượng, cũng sống dưới cái bóng này.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...