Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1452: Chương 1452: Thế như khổ hải, chúng sinh đều khổ

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Đây là một bồn gỗ lớn.

Bồn đen xì lớn tới có thể vừa cho một tiểu hài năm tuổi nằm xòe tay xòe chân ở bên trong.

Tiểu hài mình trần run rẩy vào trong bồn gỗ, tiểu hài gầy tới trơ xương, gân cốt bại lộ.

Sau khi hắn nằm xuống, có một nam tử trung niên tay cầm bình sứ màu đen đi tới, hắn mở bình sứ màu đen, dốc miệng bình sứ xuống, trùng tử như kiến nhiều không đếm được ào vào trong bồn gỗ.

Trùng tử đen xì bao phủ hoàn toàn tiểu hài trong bồn.

Trong bồn truyền ra tiếng hét thống khổ cực kỳ thê lương của tiểu hài.

Qua rất lâu, nam tử trung niên lại nghiêm mặt đặt bình sứ màu đen vào trong bồn.

Trùng tử đang phân tán lập tức toàn bộ đều bò về phía bình sứ, rất nhanh toàn bộ đã tiến vào trong bình sứ.

Đặc biệt là trên người tiểu hài bị trùng tử cắn không có một chút thương tích nào.

Tiểu hài yếu ớt đầu đầy mồ hôi, hai mắt trợn lên nhìn nam tử trung niên.

Nam tử trung niên xách tiểu hài lên, hắn lấy ra một viên đan dược đút cho tiểu hài.

Khí tức của tiểu hài mới từ hơi thở mong manh khôi phục một chút.

- Ôn Hiểu.

Nam tử trung niên gọi tên của tiểu hài,

- Ngươi chắc hiểu, trùng hình là thủ đoạn cần thiết để câu thông với trùng tử của chúng ta.

Ôn Hiểu đương nhiên hiểu, số lần chịu trùng hình càng nhiều, lại càng có lợi với trùng cảm câu thông với trùng tử, sau mười tuổi, trùng cảm triệt để cố định, muốn lại giống như bây giờ thông qua trùng hình để đạt được sự tăng trưởng của trùng cảm, đó là chuyện không thể.

Tây Man Trùng Giáo dùng trùng cảm làm một loại cân nhắc thiên phú, trùng cảm càng mạnh, khống chế trùng tử lại càng chính xác.

Có thể thừa nhận số lần hình càng nhiều, trùng cảm lại càng mạnh, nhưng trùng hình rất nguy hiểm, hàng năm cũng không biết có bao nhiêu hài đồng vì không chịu nổi mà chết đi trong hình.

Tiểu hài bình thường thừa nhận trùng hình đều là sau bảy tuổi, ý chí đã khá là kiên định mới bắt đầu, một năm tối đa mười lần, có thể chịu ba mươi lần, trùng cảm bình thường đều sẽ không tồi.

Nhưng hắn năm tuổi đã bắt đầu rồi.

- Ôn Hiểu, ngươi phải biết rằng ngươi khác với người khác.

Trên mặt nam tử trung niên lộ ra vẻ sắc lạnh, nói tiếp:

- Hài tử khác có thể bắt đầu ở bảy tuổi, có thể chịu ba mươi lần trùng hình thậm chí không tới ba mươi lần, chỉ có mười lần là đều có thể.

- Sống tỉnh tỉnh mê mê cả đời cũng không tồi, nhưng ngươi không được, hoặc trở thành thiên kiêu của trùng giáo, hoặc là chết đi, ngươi không thể tầm thường được.

Nam tử trung niên lại ném Ôn Hiểu vào trong thùng gỗ.

Ôn Hiểu hai mắt vô thần nhìn trần nhà, hắn đang nghĩ vì sao hắn không thể tầm thường?

Thân voi từ sương mù ngưng tụ thành vẫn như lúc trước.

Ba vị quan chủ khảo đã đợi nửa canh giờ.

Không ai từ trong đỉa.

Ngược lại là có một thí sinh từ bên cạnh xông ra, sau khi xông ra, cả người choáng váng ngất đi.

Ba người Trọng Điền đi tới kiểm tra một chút, xác nhận thí sinh này không có nguy hiểm tới tính mạng.

Nhưng trong nhất thời cũng khó có thể lay tỉnh, trên mặt hắn đầy hoảng sợ khiến cho ngũ quan cũng có chút trở nên vặn vẹo, dường như đã trải qua chuyện vô cùng đáng sợ ở trong sương mù.

Sai giáo tập dẫn người đó đi cứu trị, nếu tỉnh lại thì thông tri cho bọn họ.

Ba vị quan chủ khảo cũng vì vậy mà tâm sự trùng trùng.

Phải biết rằng đệ tử Đỗ Nê của Trọng Điền ở bên trong, đệ tử của Viên Hải ở bên trong, tôn tử của Trương Lý lão thái gia cũng ở bên trong.

Bọn họ đều là người, đương nhiên cũng lo lắng.

Nhất là bên trong sẽ là một phen cảnh tượng như thế nào, kỳ thật bọn họ cũng không rõ.

- Sẽ là dạng ảo tượng luyện tâm gì mà có thể dọa người ta thành như vậy?

Trương Lý lão thái gia nói khẽ.

- Luyện tâm vốn là một loại thí luyện chuẩn bị cho tu sĩ Đạo cảnh, tu sĩ Đạo cảnh đều biết tâm quan (cửa tâm) là khó nhất, ngay cả tu sĩ Đạo cảnh cũng sẽ sa vào trong tâm quan, khó có thể có tiến bộ hoặc là phát điên, luyện tâm dạng gì cũng không dễ dàng.

Trọng Điền khẽ thở dài nói.

- A di đà Phật.

Viên Hải cúi đầu nhắm mắt nói:

- Thế như khổ hải, chúng sinh đều khổ, không có tâm của ai là có thể làm được chân chính trừng triệt vô hạ, mỗi người đều sẽ có thất tình lục dục của mình, tâm quan khổ sở.

- Cho dù bọn họ thiên phú diễm, nhưng luyện tâm này vốn không nên là chuẩn bị cho bọn họ.

Mặt Trương Lý lão thái gia hơi trầm xuống, hắn vẫn bất mãn với thánh nhân lại làm bừa.

Nhưng Trọng Điền và Viên Hải không đáp lại, bởi vì đây không phải là chuyện bọn họ có thể thay đổi.

Chu Phàm thuận theo từng con phố đi tới, từng hình ảnh hiện lên trong đầu hắn.

Cảnh phố không hề có biến hóa, nơi này có ký ức sinh hoạt của hắn.

Cho dù trong lòng hắn rất hiểu tất cả những điều này có lẽ là ảo tượng ăn cứ vào ký ức ở sâu trong đầu hắn mà đắp nặn ra, nhưng tim của hắn vẫn đập mạnh.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...