Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1451: Chương 1451: Trong Khôi Vụ Tượng Thân (thân voi sương mù) (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Phật cao sáu trượng, thân vàng óng ánh, tỏa sáng rực rỡ, phạm âm từng trận.

Ở trước mặt phật, Nhất Hành biến thành nhỏ bé như kiến, phật có ngàn vạn tướng biến ảo, khiến người ta hoa mắt choáng váng, hắn không dám nhìn nữa, mà là cúi đầu thành kính quỳ lạy, miệng tụng kinh Phật.

Ngoài ánh sáng, hắc ám như mực, trong hắc ám ẩn tàng quái quyệt nhiều không đếm được đang nhìn trộm Nhất Hành và phật.

Chỉ là Chỉ Nhất Hành tâm không sợ hãi, bởi vì có phật ở đây, tất cả những điều này đều không phải là vấn đề.

- Chính đạo không đi, cứ đi tu tà kiếm của tà đạo, phế kinh mạch của ngươi, đánh gãy hai tay hai chân ngươi, trục xuất khỏi Kiếm Tông!

Một nam tử trung niên lớn tiếng quát.

Lập tức có hai đệ tử đi tới nâng Hậu Thập Tam Kiếm dậy.

Hậu Thập Tam Kiếm muốn phản kháng, nhưng thân thể hắn mềm oặt vô lực, chỉ có thể để mặc bị dẫn ra bên ngoài tới đài xử phạt.

Có trưởng lão chấp pháp đi theo, xuất thủ phế kinh mạch của hắn, đánh đứt gân mạch ở hai tay hai chân hắn.

Hậu Thập Tam Kiếm phát ra tiếng kêu đau thê lương, thanh âm vang vọng trên đài xử phạt.

- Đây là tượng của Thiên Tôn Chu Phàm.

Có người chỉ vào bức tượng cao như núi đứng sừng sững ở xa xa nói với Trứu Thâm Thâm.

Bức tượng từ bạch ngọc tạo thành, đao gọt búa khắc, to lớn đồ sộ.

Trứu Thâm Thâm nhìn khuôn mặt quen thuộc đó, trở nên trầm mặc.

- Chu Phàm vô địch thiên hạ, đánh bại vô số đối thủ, mới thành tựu địa vị Thiên Tôn, được tu sĩ thiên hạ sùng bái kính ngưỡng.

Người đó dùng ngữ khí kính trọng nói.

- Nhưng có từng nghe qua hắn có một đối thủ là Trứu Thâm Thâm không?

Trứu Thâm Thâm hỏi.

- Trứu Thâm Thâm là ai?

Người đó khinh miệt hỏi:

- Đối thủ Chu thiên tôn đả bại thật sự quá nhiều, lợi hại đáng nhớ có một trăm lẻ tám người, nhưng nếu ở ngoài một trăm lẻ tám người này, sẽ không đáng để người khác nhớ.

Ngoài một trăm lẻ tám….

Trứu Thâm Thâm nắm chặt song quyền, xương ngón tay trắng bệch.

- Quái vật.

Năm tiểu hài cầm lấy đá ném lên trên người một tiểu hài khác.

Đá không to, không đập chết người, nhưng cũng đập cho tiểu hài đầu rơi máu chảy, khóc tu tu.

- Đừng đi theo chúng ta.

Một trong năm tiểu hài đó hô lên, trong mắt hắn mang theo vẻ sợ hãi.

Năm tiểu hài cùng bỏ chạy.

Tiểu hài Đỗ Nê bị đá ném ù chạy tới dưới góc tường ngồi tiếp tục khóc.

Chỉ là hắn biết không sẽ có ai nguyện ý để ý đến hắn, cho dù là cha mẹ hắn cũng sợ hắn.

Người trong thôn đều gọi hắn là quái vật ‘Nê đồng’, thậm chí nói hắn rồi sẽ có một ngày mang đến tai hoạ to lớn cho thôn, giết chết tất cả mọi người trong thôn lý.

Một nữ tử mỉm cười giơ giấy cứng lên, trên giấy cứng viết một hàng chữ hỏi:

- Thiên Hương, Thiên Hương, ngươi thích ca hát không?

Dạ Lai Thiên Hương vẫn là tiểu hài có chút thẹn thùng khẽ gật đầu.

Nụ cười trên mặt nữ tử vụt tắt, nàng lau chữ trên giấy cứng, lại viết lên một hàng chữ khác:

- Vậy đừng tùy tiện ca hát, nếu không rồi sẽ có một ngày ngươi sẽ mất giọng giống như tỷ tỷ.

Thích ca hát lại đừng ca hát, trong mắt Dạ Lai Thiên Hương lộ ra vẻ sợ hãi.

Nếu có một ngày nàng không thể nghe thấy thanh âm của mình…

- Vì sao ngươi thích tiền?

Nam tử trung niên hỏi.

- Trên đời có người không thích tiền sao?

Trương Lý Tiểu Hồ châm biếm hỏi.

- Có.

Nam tử trung niên không chút do dự nói,

- Ngươi chưa từng gặp à?

Trương Lý Tiểu Hồ giật mình:

- Có lẽ có, có điều ta chưa từng gặp.

- Vì sao ngươi thích tiền?

Nam tử trung niên lại quay về vấn đề trước đó.

Trương Lý Tiểu Hồ bực mình nói:

- Thích tiền là thích tiền, việc gì phải cần lý do.

- Không, kỳ thật là có lý do.

Nam tử trung niên cầm lấy ly trà trước người, chậm rãi uống, mặt mày tươi cười nói.

Trương Lý Tiểu Hồ trầm mặc một chút nói:

- Chúng ta có thể không nói việc này nữa không? Nếu có thể, ta nguyện ý cho ngươi tiền.

- Không thể.

Hùng Phi Tú nhìn gia gia của mình.

Hùng gia lão thái gia thân hình cao lớn, thật sự giống như một con gấu núi từ trong núi rừng đi ra, cho dù râu trên mặt hắn đã hoa râm, nhưng vẫn sắc bén như kiếm, giống như ánh mắt của hắn.

- Ngươi sinh ra ở Hùng gia là may mắn của Hùng gia, nhưng cũng là bất hạnh của ngươi.

Giọng nói oang oang của Hùng gia lão thái gia chấn cho đầu óc Hùng Phi Tú đau đớn.

Trách nhiệm… Trách nhiệm…

Gia gia nói muốn hắn gánh vác trách nhiệm thủ hộ Hùng gia.

Gia gia nói chân nam nhân trước giờ đều vai gánh hai ngọn núi lẻ loi một mình.

Chỉ là hắn… Chỉ là hắn… Chỉ là hắn…

Là nam nhân.

Hùng Phi Tú nhắm mắt lại, mặt lộ vẻ thống khổ.

- Mười lăm tuổi sau khi búi tóc, ngươi chính là người đứng đầu Hùng gia.

Thanh âm oang oang đó lại truyền vào trong tai hắn.

- Trước đó, ngươi thích làm gì cũng được, càn quấy thế nào cũng được.

Hùng gia chi chủ mười lăm tuổi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...