Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1450: Chương 1450: Trong Khôi Vụ Tượng Thân (thân voi sương mù)

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Không phải không muốn, mà là lực lượng Quý Anh ở hạch tâm trận pháp không dễ khống chế, với tu vi của chúng ta cũng khó có thể khống chế, một khi làm không tốt sẽ chỉ mang tới tác dụng ngược.

Trọng Điền mở miệng giải thích nguyên do trong đó, hắn phất tay ý bảo hai giáo tập tới đây.

- Quý Anh.

Trương Lý lão thái gia không hỏi nữa, trong mắt hắn lộ ra vẻ cảnh giác.

Cho dù trận pháp này do thánh nhân thư viện và một số Trận Pháp Đại Sư của thư viện liên thủ thiết kế, nhưng hạch tâm của nó là Quý Anh, nếu không có Quý Anh, trận pháp này căn bản khó có thể phát huy ra được hiệu quả này.

Trương Lý gia có được Quý Anh xưng là chí bảo hiếm có trên đời, kỳ thật lại chưa khai phá được Quý Anh quá nhiều.

Bởi vì Quý Anh quá quan trọng, cũng bởi vì Quý Anh quá quỷ dị nguy hiểm.

Cho dù là thư viện, phật tự, quan gia, tỷ lệ sử dụng đối với Quý Anh cũng rất thấp, mà mỗi một hạng khai phá Quý Anh, ở sau lưng đều không biết phải trả giá đắt thế nào.

Mỗi một bí thuật chung quanh Quý Anh, đều là bí mật được các nhà tử thủ, không chịu tiết lổ lên dù chỉ một chút.

Bởi vì một khi lộ ra bí thuật của Quý Anh, sẽ có nhiều thế gia hơn biết bọn họ nắm giữ Quý Anh, lúc này sẽ gặp nhiều nhìn trộm hơn.

Trương Lý gia có một khối Quý Anh, thư viện Đại Phật Tự cũng có thể đoán được, một số đại thế gia cũng sẽ có suy đoán như vậy.

Nhưng Trương Lý gia chưa từng tuyên dương mình có Quý Anh, vậy chung quy chỉ là suy đoán mà thôi, không ai chỉ vì suy đoán mà chịu mạo hiểu động thủ với Trương Lý gia.

Hai giáo tập đi tới.

- Các ngươi canh giữ ở phương hướng này, có vấn đề gì thì lập tức báo cho chúng ta biết.

Trọng Điền mở miệng cắt ngang suy nghĩ của Trương Lý lão thái gia.

Hai giáo tập đó gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Ba người Trọng Điền đi vòng qua thân voi đi đến một đầu khác.

Dưới thân voi to lớn, bọn họ như chỉ con kiến đang bò.

Mà hai bên thân voi đều có giáo tập canh giữ, nếu có thí sinh từ bên khác đi ra, bọn họ cũng có thể lập tức biết ngay.

Ba người Trọng Điền rất nhanh đã tới đầu kia của thân voi.

Đây là chung điểm của lần kiểm tra này.

Bọn họ kiên nhẫn đợi, chờ thí sinh thứ nhất đi ra.

Mấy lần dịch chuyển, Chu Phàm chạy ra khỏi sương mù màu xám.

Chỉ là hắn không xuất hiện ở một đoạn khác của Khôi Vụ Tượng Thân, mà là xuất hiện trên một đường phố.

Đường phố lầu cao san sát, rực rỡ muôn màu.

Chu Phàm đứng ở đầu đường huyên náo giật mình, hắn về tới thế giới hiện đại rồi sao?

Ký ức của thế giới đó vẫn còn, hắn nhớ rõ tất cả chuyện phát sinh hôm nay.

Trên người hắn vẫn bao phủ Tử Kim Giáp Trụ, phù lục phòng ngự, phòng ngự chân khí vẫn đang phát ra quang mang nhàn nhạt bao phủ hắn.

Nam nhân mặc âu phục đeo cà vạt, nữ nhân tới mặc đồng phục đi lại vội vàng, không ai nhìn Chu Phàm ở trạng thái quái dị lấy một cái.

Đây hiển nhiên là ảo tượng, nhưng bọn họ không nhìn thấy ta, ta cũng không mất đi ký ức của mình… Chu Phàm nhìn hai tay, hai tay của hắn không hề có cảm giác hư ảo.

Hắn nhấc chân giẫm lên lòng đường, chỉ là lòng đường không nứt ra như trong tưởng tượng của hắn, thậm chí ngay cả tiếng vang gì cũng không có.

Nếu không ở đây, một cước bọc chân khí của hắn khẳng định sẽ giẫm cho mặt đất vỡ vụn, xuất hiện một hố lõm.

Ta không thể gây bất kỳ ảnh hưởng gì đối với thế giới này,

Chu Phàm xác nhận được một sự thật.

Khôi Vụ Tượng Thân muốn làm gì?

Luyện tâm vì sao lại khiến ta xuất hiện ở đây?

Chu Phàm rụt rè thử giải trừ một bộ phận Tử Kim Giáp Trụ, phòng ngự chân khí, không bị nguyền rủa hoặc độc tố xâm nhiễm.

Có điều hắn cũng chỉ là thử một chút mà thôi, hắn vẫn duy trì bộ dạng trước đó.

Hắn bắt đầu dọc theo đường phố vừa đi vừa quan sát.

Hắn giống như u linh vậy, cho dù đụng vào người đi đường hoặc cột đèn đường, cũng sẽ xuyên qua như thường, nhưng thân thể hắn không hề có cảm giác hư ảo.

Loại trạng thái đặc biệt này khiến Chu Phàm cảm thấy có chút kinh ngạc, có điều rất nhanh hắn không để ý tới vấn đề này nữa, bởi vì hắn cảm thấy đường phố dần dần trở nên quen thuộc.

Hắn giật mình, nhìn tên cửa hàng xa lạ mà lại quen thuộc ở hai bên, hắn xác nhận đây là phố thương nghiệp Đại Sa.

Nhà của hắn ở cách con phố này không xa.

- Trùng Nương đừng sợ, mẹ sẽ bảo hộ ngươi.

Nữ tử xinh đẹp ôn nhu ôm tiểu cô nương.

Tiểu cô nương cúi đầu khóc nức nở, mắt nàng nhắm chặt, toàn thân run lẩy bẩy.

Lý Trùng Nương đứng ở trong phòng, nhìn nữ tử và tiểu hài, bên ngoài truyền đến tiếng binh qua, cho dù nàng biết đây là giả, nhưng vẫn không nhịn được mà toàn thân run rẩy.

Đây là cố sự mà nàng không muốn nhớ lại nhất.

Nhất Hành xưa nay luôn trang nghiêm nghiêm túc, bất cẩu ngôn tiếu, nhưng hiện tại lại lòng đầy vui mừng.

Bởi vì hắn nhìn thấy phật.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...