Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1447: Chương 1447: Luyện tâm

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Có người không kiên nhẫn đứng chờ, chạy tới phía trước ý đồ điều tra tình huống.

Cũng có người bắt đầu lui về phía sau, không phải chuẩn bị mang tin tức về trong thành, mà là chuẩn bị trốn khỏi nơi này.

Quái quyệt lớn như vậy, nếu thực sự là nhằm vào Cao Tượng Thành mà đến, đến lúc đó Cao Tượng Thành cũng không biết sẽ phải chết bao nhiêu người.

Chỉ là tu sĩ võ giả chạy tới phía trước thử điều tra tình huống rất nhanh đã bị ngăn cản.

Cản họ lại là đội tuần tra trong Cao Tượng Thành.

- Phía trước cấm thông hành, người làm trái giết không tha.

Phòng tuyến đội tuần tra hình thành không ngừng có thanh âm nghiêm khắc lãnh khốc truyền ra.

Trình độ võ giả của đội tuần tra Cao Tượng Thành có lẽ không bằng Cao Tượng Nghi Loan Ti Phủ, nhưng bọn họ có số lượng võ giả đông đảo, lại có tính kỷ luật cực cao, không phải võ giả bình thường có thể chống lại được.

Các võ giả đi tìm hiểu tin tức hơi biến sắc dừng lại, nhìn phòng tuyến đội tuần tra hình thành, trong lòng bọn họ lờ mờ có suy đoán.

Voi sương mù cao mấy chục trượng đó có thể là thư viện làm ra, đó là mục võ thí thứ ba của đại khảo lớp chữ Giáp.

Voi ngồi dưới đất lúc ban đầu sau khi ngưng tụ thành, truyền ra mấy tiếng gầm bạo ngược thì liền trở nên yên tĩnh.

Thân voi từ Sương mù ngưng tụ thành giống như chân thực, cái chân to như cột trời, lỗ tai hình quạt hương bồ, mũi voi hơi gấp lên đang co duỗi.

Quang mang nhu hòa mà Viên Hải thông qua tràng hạt trong tay bố trí tản đi.

Mười chín thí sinh đều vẻ mặt ngỡ ngàng nhìn con voi.

Bọn họ có thể cảm giác được voi này cũng đang nhìn chằm chằm bọn họ, voi từ sương mù hình thành dường như có sinh mệnh.

Phát hiện này khiến tim không ít thí sinh đều thắt lại.

Chu Phàm mỗi ngày đều có thể nhìn thấy sương mù, hắn hơi nhíu mày, sương mù này có chút tương tự với sương mù trên thuyền, nhưng cảm giác mang tới cho hắn lại hoàn toàn khác.

Sắc mặt Trọng Điền lạnh lùng nói:

- Mục võ thí thứ ba rất đơn giản, các ngươi chỉ cần xuyên qua voi, ai từ trong thân voi đi ra trước thì chính là hạng nhất lần này, sau đó cứ vậy loại suy, theo ta phỏng đoán, không thể có tình huống cùng đi ra, nếu có thì chúng ta sẽ thương lượng giải quyết.

Đi xuyên qua voi là hoàn thành mục võ thí thứ ba?

Các thí sinh đều ngây ra một thoáng, tuy voi lớn, nhưng thân voi từ sương mù ngưng tụ thành cũng chỉ có cự ly mấy chục trượng.

Loại cự ly này, bọn họ thi triển thân pháp, trong nháy mắt là có thể hoàn thành.

- Nhưng ta phải nhắc nhở các ngươi…

Sắc mặt Trọng Điền biến thành ngưng trọng,

- Bên trong thân voi rất nguy hiểm, một khi đi vào, các ngươi đi ra có lẽ sẽ phát điên hoặc chết.

- Bên trong rốt cuộc có gì?

Trương Lý Tiểu Hồ mở miệng hỏi:

- Một khi nguy hiểm như vậy, dù sao các ngươi cũng phải nói cho chúng ta biết, nguy hiểm là ở đâu? Chẳng lẽ hiện tại vẫn không thể nói sao?

Lời nói của Trương Lý Tiểu Hồ cũng chính là điều thí sinh khác muốn biết.

Ba người Trọng Điền nhìn nhau, cuối cùng do Trọng Điền nói:

- Xin lỗi, ta biết nói như vậy vẫn hoang đường, nhưng quy tắc của mục võ thí thứ ba có hạn chế, chúng ta không thể tiết lộ quá nhiều với các ngươi, dựa theo quy tắc có thể nói với các ngươi, mục võ thí thứ ba kiểm tra không còn văn thái của các ngươi, cũng không phải là tài nguyên nhân mạch của các ngươi, lại càng không là cảnh giới tu vi võ đạo.

- Mà là tâm của các ngươi.

Tâm của chúng ta?

Bọn Chu Phàm lại ngạc nhiên, tâm của chúng ta là ý gì?

- Nói ngắn gọn thì đây là một hồi thí nghiệm luyện tâm.

Trọng Điền trầm mặc một chút lại nói:

- Một khi tiến vào bên trong, không ai có thể giúp được các ngươi, các ngươi chỉ có thể dựa vào chính mình, chúng ta có thể nói với các ngươi cũng chỉ có như vậy.

- Các ngươi có thể hỏi, nhưng nếu dính dáng tới quy tắc, chúng ta cũng không thể trả lời, nếu không có vấn đề gì, hiện tại có thể tiến vào bên trong.

- Ta muốn biết, bình thường bao lâu mới có thể từ bên trong đi ra?

Đỗ Nê hỏi.

- Cái này thì khó nói.

Viên Hải trả lời:

- Có điều thứ chúng ta hao hết tâm huyết bố trí này tối đa có thể kiên trì đến trước khi mặt trời lặn, nếu các ngươi kiên trì đến lúc đó, cho dù không thể ra, cũng sẽ bình yên vô sự.

- Có lẽ cũng sẽ xuất hiện tình huống các ngươi tự động từ bỏ từ bên cạnh của sương mù đi ra, loại tình huống này sẽ bị xử lý là đào thải.

Trước lúc mặt trời lặn, hiện tại cách mặt trời lặn còn bốn canh giờ.

- Chúng ta có thể sử dụng bất kỳ thủ đoạn nào để xuyên qua sương mù sao?

Người hỏi là Ôn Hiểu.

Trọng Điền nói:

- Bất kỳ thủ đoạn nào cũng được, nhưng tiền đề là các ngươi cần tiến vào trong thân voi sương mù, mà không thể đi vòng qua bên cạnh nó.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...