Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1446: Chương 1446: Voi ngồi dưới đất

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Một bên đài bạch ngọc có năm giáo tập bắt đầu bận rộn, dán từng đạo phù lục lên sàn.

Đợi tới khi mấy chục đạo phù lục dựa theo phương vị nhất định được dán trên mặt đất, năm giáo tập lui ra.

Phù lục tỏa ra bạch quang nhu hòa, bạch quang hình thành một vòng tròn.

Không ít thí sinh đều nhận ra, đây là một phù trận truyền tống cự ly ngắn.

Ba người Trọng Điền đã từ trên đài bạch ngọc đi xuống.

Trụ trì Bạch Tượng Tự Viên Hải chắp tay trước ngực đi vào trong phù trận, rất nhanh đã biến mất trước mắt tất mọi cả người.

- Thí sinh de tiến vào trong phù trận cho ta.

Trọng Điền mở miệng nói.

Mười chín thí sinh đều đi đến phù trận.

Chu Phàm cũng ở trong đó, hắn thấp giọng nói với Lý Trùng Nương:

- Cẩn thận một chút.

Cho dù là thư viện, cũng phải bảo trì cảnh giác nên có, dẫu sao có thể vừa ra khỏi phù trận là cuộc thi sẽ bắt đầu.

Chu Phàm và Lý Trùng Nương trước sau đi vào phù trận.

Sau một trận cảm giác chóng mặt trời đất quay cuồng, Chu Phàm đứng vững lại, tay hắn sớm đã đặt trên chuôi đao, đợi nhìn thấy thí sinh cùng truyền tống ra với hắn và Viên Hải đi vào trước tiên thì tâm thần hơi thả lỏng.

Chu Phàm quan sát hoàn cảnh xung quanh.

Đây là một địa vực hoang vu, trên mặt đất sinh trưởng một số cỏ dại ngắn nhỏ, không có tạp lâm (rừng hỗn tạp).

Rất nhanh hắn phát hiện nơi này cách thư viện cũng không xa, nếu đi về, cho dù là tốc độ đi bộ bình thường, cũng chỉ mất mười lăm phút là có thể tới nơi.

Kỳ thật điều này không kỳ quái, phù trận truyền tống này cũng không thể truyền tống cự ly quá xa, về phần muốn thực hiện truyền tống cự ly xa, vậy cần giá vốn rất kinh người, ít nhất không phải võ giả bình thường có thể sử dụng được.

Chu Phàm biết khẳng định có, nhưng chưa từng tận mắt nhìn thấy.

Chu Phàm phát hiện trừ thí sinh và Viên Hải ra, trong hoang địa, cách mỗi một đoạn cự ly, có thể thấy một người.

Đó là giáo tập thư viện phái tới trước.

Các giáo tập đứng yên, nếu không phải nhãn lực đủ tốt, còn tưởng rằng là gỗ hoặc bù nhìn, ở xa hơn thậm chí chỉ có thể nhìn thấy một điểm đen mơ hồ.

Có khoảng ba mươi sáu người.

Chu Phàm có chút khó hiểu, từ những giáo tập này cho thấy, mục võ thí thứ ba này căn bản khó có thể nhìn ra được rốt cuộc phải thi gì.

Nhưng thư viện phí tâm tư lén lút mang bọn họ đến đây, khẳng định là vì mục võ thí thứ ba không thích hợp thi ở thư viện.

Một cuộc thi cần không gian rộng lớn sẽ là gì?

Ngay khi Chu Phàm đang suy tư, Trọng Điền và Trương Lý lão thái gia cũng từ trong phù trận đi ra.

Quang mang phù trận nơi này lập tức ảm đạm, Trọng Điền bấm tay búng một cái, phù trận lập tức bốc cháy.

Kỳ thật Trọng Điền cho dù không thiêu hủy phù trận, phù trận này cũng triệt để phế bỏ rồi.

Viên Hải từ phù trận đi ra trước, sau đó là Trọng Điền và Trương Lý lão thái gia đoạn hậu, hiển nhiên là vì để trông chừng mười chín thí sinh, phòng ngừa xuất hiện bất ngờ.

Trọng Điền không vội nói chuyện với mười chín thí sinh, mà là nhìn Trương Lý lão thái gia.

- Có thể bắt đầu rồi.

Thanh âm trầm thấp khàn khàn của Trương Lý lão thái gia chậm rãi khuếch tán trong không trung, truyền vào trong tai mỗi người nơi này.

Các giáo tập đứng phân tán đều từ trong phù đại lấy ra một đạo phù lục, dán lên vị trí dưới chân bọn họ.

Trong nháy mắt phù lục dùng phù tuyến trắng đen dán lên mặt đất, các giáo tập lại từ trong phù đại lấy ra bình lưu ly nhỏ, mở nắp bình, để mặc chất lỏng đỏ tươi rơi vào trong phù lục.

Chất lỏng nhỏ lên phù lục, lập tức phát ra quang mang đỏ tươi.

Phù tuyến to bằng ngón út từ trong phù lục nhanh chóng lan ra thành một vòng quanh phù lục.

Nơi phù tuyến đi qua, mặt đất không ngừng có từng cột quang mang màu xám dâng lên.

Quang mang rất nhanh đã hóa thành sương mù màu xám tản ra.

Chu Phàm nhìn sương mù giống như đã từng quen biết, trong mắt hắn lộ ra vẻ kinh ngạc.

Sương mù màu xám tràn ngập, càng tụ càng nhiều.

Sương mù cuồn cuộn, ngưng tụ thành một con voi to lớn.

Voi ngồi xuống đất, phát ra tiếng voi gầm, khiến cho tất cả mọi người dâng lên một loại cảm xúc bạo ngược.

- A di đà Phật.

Phật châu trong tay Viên Hải phát ra kim quang nhu hòa bao phủ tất cả mọi người.

Mà những giáo tập bố trí phù trận từ sớm đã có đề phòng rời xa nơi này.

Voi ngồi dưới đất cao mấy chục trượng, mọi người đứng ở dưới chân nó, nhỏ bé như kiến.

Đám người đứng chờ trước cửa lớn thư viện kiên nhẫn chờ tin tức cuộc thi cũng nhìn thấy con voi từ sương mù hình thành

- Đó là cái gì vậy?

- Có quái quyệt muốn xâm phạm Cao Tượng Thành sao?

- Quái quyệt lớn như vậy, cấp bậc khẳng định không thấp, có ai biết đây là quái quyệt gì không?

Trong đám người bạo phát từng đợt tiếng thảo luận ồn ào.

Chỉ độc có một số giáo tập thư viện ở lại trước cửa duy trì trật tự là lờ mờ biết có chuyện gì.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...