Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1437: Chương 1437: Tiểu Phù Phù (2)
Đuổi hay lắm. Cơ hội của ta tới nhanh như vậy sao… Chu Phàm cố nén cao hứng trong lòng, cũng ra vẻ thương cảm nói:
- Ngươi đừng quá lo lắng, mẹ ngươi chỉ là nhất thời tức giận, chờ nàng hết giận rồi, ngươi lại trở về, nàng không thể không nhận ngươi.
Không nhận là tốt nhất, Chu Phàm lặng lẽ bồi thêm một câu ở trong lòng, sau đó ho khẽ một tiếng nói:
- Nếu ngươi không có chỗ để đi, có thể tới tìm ta, ta khẳng định sẽ chiếu cố tốt cho ngươi.
Nói xong lời này, trong lòng Chu Phàm cảm thấy có chút là lạ, sao như có một loại cảm giác dụ dỗ tiểu hài tử vậy?
Thực Phù giật mình, nàng không trả lời.
Triệu Nhã Trúc cúi đầu thêu, không để ý đến hai người.
Chu Phàm thấp thỏm chờ, nếu Thực Phù đồng ý, vậy hắn có thể lại được nhìn thấy tiểu nha đầu của mình, như vậy có thể mang tiểu nha đầu về thế giới nhân loại bình thường, mà không phải ở thế giới quái quyệt nguy hiểm dị thường nữa.
- Xin lỗi.
Thực Phù lắc đầu, trên mặt nàng lộ ra một tia hoang mang,
- Hiện tại ta vẫn không muốn tới.
Vẻ mặt Chu Phàm mất mát, có điều rất nhanh hắn lại nói:
- Ngươi lúc nào muốn tới đều được, nhưng vì sao ngươi không muốn tới? Đến chỗ ta không phải tốt sao?
Tiểu hài tử đều dễ dụ, hắn đầu tiên phải biết Thực Phù là nghĩ như thế nào, sau đó có thể nghĩ cách giải quyết.
- Ta… Ta…
Thực Phù lắp bắp, nửa ngày cũng không nói ra được, nàng rất chán ghét bản thân như vậy, cuối cùng bực mình nói:
- Ta cũng không biết, ta chính là không muốn tới.
Chu Phàm ngược lại cảm thấy rất đáng yêu, không nhịn được cười ha ha hai tiếng, hắn không bức Thực Phù nữa, mà là lo lắng nói:
- Ngươi bị mẹ ngươi đuổi ra ngoài, hiện tại một mình ở ngoài hoang dã liệu có nguy hiểm không?
- Không, quái quyệt bình thường đều không phải là đối thủ của ta.
Thực Phù lắc đầu nói.
Hai người lại hàn huyên, Thực Phù thúc giục hắn mau chóng đi tu luyện.
Chu Phàm lại quan tâm tới vấn đề cảnh giới của Thực Phù, sau khi biết Thực Phù nhất thời nửa khắc khó có thể đạt tới Tốc Độ Đoạn, thế là cũng không vội truyền thụ công pháp Tốc Độ Đoạn cho Thực Phù.
Chu Phàm hỏi việc này, trên mặt Thực Phù lộ ra vẻ do dự.
- Có phải còn có chuyện gì không?
Chu Phàm hỏi.
Thực Phù nhìn Triệu Nhã Trúc một cái, Triệu Nhã Trúc như có phát giác, nàng ngẩng đầu, lông mày thô nhướng lên.
- Tiểu nha đầu này của ngươi, có chuyện nhất định phải thương lượng với ta, ta chính là cha ngươi, nhất là khi mẹ ngươi và ngươi có mâu thuẫn, chỉ có ta có thể giúp ngươi.
Trong lòng Chu Phàm thắt lại, hắn cảnh giác nhìn Triệu Nhã Trúc.
Tuy Triệu Nhã Trúc này lần trước giúp hắn và Thực Phù nhận nhau, nhưng chỉ là thuận tay mà làm, Triệu Nhã Trúc muốn thoát khỏi sự khống chế của thuyền, phần lớn hi vọng là đặt ở trên người bản thân nàng.
Cho nên Triệu Nhã Trúc sẽ làm ra một số chuyện có lợi với nàng mà bất lợi với Thực Phù hoặc là ta, cũng không phải chuyện khó có thể tưởng tượng, Chu Phàm thầm nghĩ, khi hắn lại muốn hỏi, Thực Phù liền mở miệng.
- Ta muốn giao dịch với Triệu cô nương.
Thực Phù muốn làm giao dịch với Triệu Nhã Trúc?
- Giao dịch gì?
Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến hỏi:
- Ngươi đáp ứng nàng sao?
- Nàng đương nhiên không đáp ứng ta.
Triệu Nhã Trúc trả lời cho Thực Phù.
Nghe thấy Thực Phù chưa đáp ứng Triệu Nhã Trúc, Chu Phàm thở phào. Hắn nhìn Thực Phù, hi vọng Thực Phù giải thích một chút.
- Nàng nói có thể cho ta công pháp và tài nguyên tu luyện dùng cho tất cả cấp bậc tu luyện, mà ta chỉ cần mạo hiểm khi phụ thân ở trên người ngươi, đến trước mặt nàng, cho nàng thử ký sinh.
Thực Phù giải thích:
- Ta không có ý giấu giếm ngươi, chỉ là những lời này là khi ngươi rời khỏi nàng mới nói với ta.
- Ta nghĩ tìm ngươi thương lượng cũng không có biện pháp.
Thực Phù lờ mờ sợ Chu Phàm tức giận.
- Triệu Nhã Trúc.
Chu Phàm tức đến nghiến răng nghiến lợi nhìn Triệu Nhã Trúc.
Triệu Nhã Trúc bình tĩnh nói:
- Ngươi không cần thiết phải tức giận như vậy, ta cũng không lừa nàng, đây chỉ là một hồi giao dịch, trên thực tế cái giá nàng phải trả là không nhiều bằng những gì nàng có được.
- Ai biết được liệu có nguy hiểm gì không?
Chu Phàm lạnh lùng nói:
- Tiểu nha đầu đừng đáp ứng nàng.
Triệu Nhã Trúc nhíu mày nói:
- Ta thừa nhận sẽ có nguy hiểm nhất định, nhưng nguy hiểm này hoàn toàn có thể ở trong phạm vi chấp nhận được, chẳng lẽ ngươi chưa từng mạo hiểm sao?
- Đừng nói nữa, ta sẽ không để nữ nhi của ta mạo hiểm làm chuyện như vậy.
Chu Phàm nói như chém đinh chặt sắt,
- Không phải là công pháp và tài nguyên tu luyện sao? Tiểu nha đầu ngươi cứ yên tâm, ta sẽ giải quyết cho ngươi.
- Bỏ qua ngươi là nữ nhi của ta không nói, người lên thuyền vốn nên giúp người phụ tá trưởng thành tốt hơn.
Trên mặt Triệu Nhã Trúc lộ ra nụ cười khẩy nói:
- Hiện tại ngươi mới nhớ tới nghĩa vụ của mình, liệu có quá muộn không? Sợ ngươi là quên lúc trước mình đã áp bức tiểu gia hỏa này thế nào?