Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1436: Chương 1436: Tiểu Phù Phù
- Chỉ cần sát hạch thuận lợi, vậy hắn nhất định sẽ xuất hiện ở trong lớp chữ Giáp, hơn nữa có khả năng rất lớn là Khôi Thủ lớp chữ Giáp khóa này.
- Khôi Thủ có thể có được tài nguyên gấp đôi, vốn chính là chuẩn bị cho hắn à?
- Vạn nhất lão sư ngươi sai thì sao?
Đoan Mộc Tiểu Hồng nhíu mày nói,
- Bốc Thệ chưa chắc nhất định đã là lời tiên đoán sẽ trở thành sự thật.
- Kết quả Bốc Thệ đương nhiên chưa chắc đã chuẩn xác.
Lâm Vô Nhai căm tức nói:
- Tiểu Hồng, đây vốn chính là một hồi cược lớn, thua thì còn chúng ta xui xẻo, nhưng nếu thắng, vậy đối với chúng ta mà nói, đối với Đại Ngụy mà nói, thế là đủ rồi.
Đoan Mộc Tiểu Hồng trầm mặc, gật đầu nói:
- Cái này đáng để chúng ta cược một ván, không biết lão sư muốn ta làm gì?
Lâm Vô Nhai cười nói:
- Có quá nhiều người chú ý ta, Đại Phật Tự, người của tiểu hoàng đế, ta chỉ có thể ở lại Kính Đô, không thể làm quá nhiều chuyện, nhưng ngươi thì khác, sự chú ý của ngươi nhỏ hơn rất nhiều.
- Cho dù ngươi là đại đệ tử của ta, nhưng lớp chữ Giáp vốn chính là chúng ta phụ trách, ta điều ngươi trở về xử lý chuyện lớp chữ Giáp, đó là chuyện rất bình thường.
- Biên cảnh đương nhiên không thể quan trọng bằng lớp chữ Giáp, ta nghĩ bọn họ có lẽ sẽ chú ý, nhưng chưa chắc sẽ nghĩ quá nhiều.
- Lão sư, ngươi là muốn ta từ trong lớp chữ Giáp tìm ra người đó à?
Đoan Mộc Tiểu Hồng hiểu rồi.
Lâm Vô Nhai gật đầu, sắc mặt ngưng trọng nói:
- Ngươi đừng lộ diện chú ý quá chặt chẽ lớp chữ Giáp, nhất là một trăm linh năm Khôi Thủ.
- Ngươi phát hiện hắn cũng đừng nói cho ta biết là ai, Bốc Thệ nói với ta, ta và hắn vẫn chưa tới lúc gặp mặt, thậm chí ngay cả biết tên của hắn cũng không thích hợp.
- Vậy sau khi ta phát hiện hắn nên làm như thế nào?
Đoan Mộc Tiểu Hồng hỏi.
- Nếu ngươi có thể xác nhận đúng là hắn, vậy nghĩ cách giúp hắn mau chóng trưởng thành.
Lâm Vô Nhai nuốt một chút nước miếng, trêu chọc:
- Tiểu Hồng, trong tương lai đó rất có thể là một cái đùi rất to, lão sư muốn ôm cũng không có tư cách, vận khí của ngươi không tồi, ôm rất tốt, đừng nói đại kiếp, tương lai lợi ích đối với ngươi cũng là nhiều tới không thể tưởng tượng.
..
Chu Phàm hắt xì một cái, hắn day day chóp mũi có chút cay cay, là ai đang nhắc tới ta?
Sau khi lầm bầm một tiếng, mới kết thúc chuyện hôm nay, nằm lên giường, trên mặt mang theo nụ cười.
Chu Phàm rất nhanh mang theo tâm tình sung sướng ngủ thiếp đi.
Đợi sau khi hắn xuất hiện ở trên thuyền, Chu Phàm ngay lập tức tìm kiếm thân ảnh của Thực Phù.
Thực Phù cũng đang nhìn hắn.
Đêm qua sau khi hai người bước đầu cởi bỏ khúc mắc, Thực Phù vẫn cảm thấy có chút ngượng ngùng, nàng dẫu sao đột nhiên có một phụ thân, vẫn khiến nàng có chút không thể thích ứng.
Thực Phù di dời tầm mắt mở miệng trước:
- Chào buổi tối.
Bởi vì Thực Phù không biết nên xưng hô với Chu Phàm thế nào, cho nên nàng ta dứt khoát ẩn đi xưng hô.
- Chào Buổi tối, Tiểu Phù Phù.
Chu Phàm cười nói.
Thực Phù nghe thấy xưng hônày, toàn thân nàng run lên,
- Ngươi không thể gọi ta như vậy.
- Vì sao? Không tốt à?
Chu Phàm có chút buồn bực nói, nữ nhi của mình đương nhiên phải gọi thân thiết một chút.
Tiểu Phù Phù chính là hắn đã suy nghĩ rất lâu, hơn nữa hắn cũng lờ mờ hiểu được hàm nghĩa của cái tên Thực Phù này.
Nếu không phải quan hệ của hắn và Thực Phù vừa có cải thiện, hắn vẫn không nhịn được muốn hỏi thử Thực Phù có muốn đổi tên không.
- Ghê tởm, ta nổi mấy tầng da gà rồi.
Triệu Nhã Trúc ngồi thêu cạnh bàn vuông không chút lưu tình chế giễu.
- Nổi da gà có thể nổi mấy tầng chứng tỏ da ngươi rất dày.
Chu Phàm bác bỏ.
- Các ngươi phải sắm vai phụ từ nữ hiếu có lăn ra xa một chút không?
Triệu Nhã Trúc hừ lạnh một tiếng nói.
- Đừng để ý tới nàng.
Thực Phù lắc đầu nói:
- Chính là xưng hô Tiểu Phù Phù này quá…
Chu Phàm cũng mặc kệ Triệu Nhã Trúc, hắn khẽ cười nói:
- Vậy ta gọi ngươi là tiểu nha đầu nhé.
Nói chung không thể gọi nữ nhi của mình là Thực Phù, cả ngày gọi giết cha giết cha, đây không phải là khơi dậy chuyện thương tâm của hai người sao?
Thực Phù ừ một tiếng, xem như là đáp ứng.
- hôm nay ngươi có gặp phải chuyện gì không? Mẹ ngươi có biết quan hệ của ngươi và ta đã trở nên tốt hơn không?
Chu Phàm quan tâm hỏi.
- Nàng không biết.
Thực Phù buồn bã nói:
- Ta rời khỏi chỗ mẹ rồi.
- Vì sao vậy?
Chu Phàm hơi ngẩn ra nói.
- Cãi nhau với nàng, bị nàng đuổi đi.
Sắc mặt Thực Phù biến thành càng ảm đạm hơn.
Chu Phàm vừa cảm thấy đau lòng lại cảm thấy cao hứng, đau lòng là tiểu nha đầu phải thừa nhận quá nhiều chuyện mà ngươi tuổi này của nàng không nên nhận, cao hứng là tiểu nha đầu đã bị đuổi ra ngoài.