Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1435: Chương 1435: Nguyên do đề thi (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 14 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Lâm Vô Nhai hỏi.

- Lão sư đừng nói đùa.

Đoan Mộc Tiểu Hồng lau mồ hôi trên trán:

- Thánh Thượng có lẽ sẽ bảo vệ chúng ta, nhưng phi nghị của thế gia thiên hạ, thư viện cũng không thừa nhận được.

- Cũng đúng.

Lâm Vô Nhai có chút tiếc nuối thở dài.

- Vấn đề của Thánh Thượng là ở đâu? Nếu lão sư biết, đừng giấu giếm ta.

Đoan Mộc Tiểu Hồng khổ sở nói.

Hắn đã sắp lo chết rồi.

- Nếu ta biết, đã sớm nói với ngươi.

Lâm Vô Nhai trợn mắt nói:

- Thậm chí nếu hắn dám ra khỏi Kính Cung, ta khẳng định sẽ bắt hắn, nghiêm hình bức cung.

- Hay là ngươi nghĩ cách dụ hắn ra, ta khẳng định có thể khiến hắn phun ra bí mật đó.

Đoan Mộc Tiểu Hồng không để ý tới hồ ngôn loạn ngữ của Lâm Vô Nhai, bởi vì đây là chuyện không thể.

Chỉ cần là người có hiểu biết nhất định đối với hoàng thất Lý thị Đại Ngụy đều biết, tổ huấn thứ nhất của hoàng thất Lý thị Đại Ngụy, một khi đã trở thành Thiên Tử vĩnh viễn không thể rời khỏi Kính Cung.

Đây là quy định phạm vi hoạt động, cũng là nỗi bi ai của Đại Ngụy Thiên Tử.

Không có Đại Ngụy Thiên Tử nào dám làm trái tổ huấn này.

Không ai nói rõ được là vì sao, nhưng phần lớn suy đoán chắc là vì an toàn.

Một sự thực mà tất cả mọi người đều biết, ở trong Kính Cung, Đại Ngụy Thiên Tử có Thông Thiên Kính Đại Ngụy Thái Tổ lưu lại, hắn chính là tồn tại vô địch.

Đừng nói tu sĩ trình độ như thánh nhân thư viện, cho dù là quái quyệt không thể biết cấp phù du ngoài thiên địa, cũng không thể là đối thủ của Đại Ngụy Thiên Tử trong Kính Cung.

Ở trong Kính Cung, có thể đạt được an toàn tuyệt đối, thế giới nguy hiểm này, không ai biết nguy hiểm lúc nào sẽ hàng lâm, là Thiên Tử tôn quý, mất đi tự do nhất định, có thể bảo đảm an toàn của mình, loại trả giá này là đáng.

Đoan Mộc Tiểu Hồng cau mày, hắn đang suy nghĩ Đại Ngụy Thiên Tử tồn tại vấn đề gì, lão sư nói có liên quan tới bí mật đó của hoàng thất Lý thị Đại Ngụy, nhưng hoàng thất Lý thị Đại Ngụy vốn cũng rất thần bí, bí mật cũng rất nhiều, hắn thậm chí không biết bí mật mà lão sư ám chỉ là gì.

- Tiểu Hồng à, đừng nghĩ nhiều.

Lâm Vô Nhai mở miệng nhắc nhở:

- Hắn không nói, ta cũng không có biện pháp, huống chi là ngươi?

- Ta thậm chí không biết tiểu hoàng đế là tốt hay là xấu?

Lâm Vô Nhai nói đến đây, thanh âm biến thành có chút trầm trọng:

- Ta cả đời chìm nổi, từng thấy rất nhiều người cũng từng thấy rất nhiều quái quyệt, nhưng khiến cho ta không đoán được chính là lòng người.

- Ví dụ như rất nhiều người xấu cùng hung cực ác, khi giết người có đạo lý của mình, hắn không cho rằng mình sai, hắn cho rằng những người đó đáng chết, hắn là đúng, cho dù những đạo lý đó rất vớ vẩn, người bình thường vừa nhìn đã biết là hắn sai.

- Nhưng vậy thì sao? Hắn chính là cho rằng chính là như vậy, cũng làm như vậy.

- Thiện nhất không ngoài lòng người, độc nhất cũng chính là lòng người.

- Lão sư…

Đoan Mộc Tiểu Hồng nhìn Lâm Vô Nhai mặt lộ vẻ bi ai, không biết nên nói gì.

- Xem ra đúng là già rồi, thích lải nhải những luận điệu cũ rích của sư công các ngươi trước kia.

Trên mặt Lâm Vô Nhai lộ ra vẻ giễu cợt, tâm tình tâm tình:

- Việc này tạm thời cứ vậy đi, chúng ta phải chú ý là đại khảo lớp chữ Giáp.

- Có sự ủng hộ của tiểu hoàng đế, ba Quan Du Tử đó chắc không dám quấy rối nữa, võ thí cũng chỉ còn lại một mục đó.

Trên mặt Đoan Mộc Tiểu Hồng lộ ra vẻ do dự nói:

- Lão sư, như vậy có thể sẽ mất đi thí sinh tiềm năng.

Lâm Vô Nhai hờ hững nói:

- Tiểu Hồng, trước đó ta đã nhắc nhở bọn họ rồi, muốn được một thứ gì đó, sao có thể không mạo hiểm? Nếu không muốn mạo hiểm có thể tùy thời rời khỏi.

- Tiểu Hồng, không có thời gian cho chúng ta lòng dạ đàn bà.

- Thí sinh khóa này phải dựa theo cách nghĩ của ta để sàng lọc.

Sắc mặt Đoan Mộc Tiểu Hồng nghiêm túc hỏi:

- Lão sư, những đề thi đó có phải là ngươi bốc thệ ra không?

Nếu nói văn thí thì Đoan Mộc Tiểu Hồng còn có thể bị hồ lộng, nhưng quy củ cổ quái của thi việt dã, lôi đài thí, đều khiến hắn cảm thấy kinh ngạc. - ebook truyện giá rẻ

Thi việt dã có thể mang tùy tùng, lôi đài thí lúc ban đầu có thể giết chết đối thủ để đạt được nhiều điểm hơn, những cái này nhìn thì thật sự không hợp lý.

Cho nên Đoan Mộc Tiểu Hồng rất hiểu lão sư biết rằng, chỉ có đề được bốc thệ ra mới quái dị như vậy.

Bởi vì Bốc Thệ trước giờ đều là phương hướng mơ hồ, loại phương hướng này sẽ tồn tại ở chỗ hoang đường khó hiểu không hợp logic.

Hiển nhiên lão sư lợi dụng khi bốc thệ đề cẩn thận tỉ mỉ rập khuôn lại đề thi.

Lâm Vô Nhai vỗ đùi cười to:

- Ta nói tiểu hoàng đế có thể nhìn ra, tiểu Hồng ngươi khẳng định cũng có thể nhìn ra, ta là dùng Bốc Thệ, đồng thời còn sử dụng rất nhiều thủ pháp để che giấu, nhưng vẫn không thể qua mặt được hai người các ngươi.

- Thay đổi lôi đài thí…

Đoan Mộc Tiểu Hồng hỏi.

- Đề thi của lôi đài thí vốn chính là bộ dạng sau khi thay đổi, ta cố ý đưa ra loại thứ nhất lại càng không hợp lý, sau đó mới làm bộ nhượng bộ, lấy ra đề mục trước đó, mục đích là để bọn họ cho rằng ta nhượng bộ, như vậy có thể khiến bọn họ đừng nhìn chằm chằm vào mục võ thí thứ ba.

Lâm Vô Nhai đắc ý nói.

Lúc này Đoan Mộc Tiểu Hồng mới hiểu lão sư đã lừa được tất cả mọi người, không chỉ là hắn, ngay cả Tam Tướng, Thánh Thượng cũng vậy, hắn vẫn ngưng trọng hỏi:

- Lão sư, vì sao ngươi muốn dùng bốc thệ ra đề?

Bốc thệ đề quá không hợp lẽ thường, quá ly kỳ, trong đại khảo lớp chữ Giáp trước kia, cho dù lão sư thỉnh thoảng sẽ thiên mã hành không ra đề không hợp lẽ thường, nhưng đều sẽ không lệch khỏi tôn chỉ sàng lọc nhân tài, nhưng cách làm lần này đúng là quá nằm ngoài ý liệu của hắn.

Lâm Vô Nhai không nói gì, ngón tay hắn run lên, trên tay có thêm một cọng cỏ khô vàng.

Đoan Mộc Tiểu Hồng liếc cọng cỏ đó một cái, đây là Bốc Thảo, khí cụ dùng để bốc thệ.

Bốc Thảo sinh trưởng đặc biệt, nó bồng bềnh trong không trung, đầu cỏ chúc xuống phía dưới.

Đứng ở trời mà hướng xuống đất.

Là khí cụ chủ yếu của thuật pháp thôi diễn phái bọn họ.

Mỗi một bóc Bốc Thảo đều có năm mươi cọng, số đại diễn năm mươi, dùng bốn mươi chín.

Khi Lâm Vô Nhai lấy ra một cọng Bốc Thảo, để mặc bốn mươi chín cọng còn lại rơi xuống sàn xe.

Sau khi hắn cầm cọng Bốc Thảo đó gẩy đi gẩy lại, mới gật đầu nói:

- Rất tốt, rất tốt.

Tu vi cảnh giới của Đoan Mộc Tiểu Hồng kém lão sư quá xa, vẫn chưa thể học tập Bốc Thệ Chi Thuật, cho nên hắn cũng nhìn không hiểu.

- Ta gọi ngươi trở về, vốn chính là muốn ngươi làm việc thay ta, hiện tại bốc thệ ra rồi, ngươi tham gia sẽ không ảnh hưởng tới thay đổi của nhân quả.

Lâm Vô Nhai thu hồi Bốc Thảo, day day mi tâm mỏi mệt nói.

Nội dung của Bốc Thệ càng trọng yếu đối với Bốc Thệ Giả, vậy hắn sẽ hao tổn càng lớn.

Đoan Mộc Tiểu Hồng không mở miệng, mà là kiên nhẫn lắng nghe.

- Vừa rồi ngươi hỏi ta vì sao muốn dùng Bốc Thệ ra đề.

Lâm Vô Nhai nhếch miệng cười nói:

- Đó là bởi vì một đường sinh cơ của kiếp số lần này xuất hiện ở lớp chữ Giáp, ta vì bắt lấy tuyến sinh cơ này, chỉ có thể dựa theo tượng của Bốc Thệ để thôi động sát hạch của lớp chữ Giáp.

- Sinh cơ ở lớp chữ Giáp?

Trên mặt Đoan Mộc Tiểu Hồng lộ ra vẻ vui mừng,

- Chẳng trách, chẳng trách…

- Cho nên không ai có thể hủy đại khảo lớp chữ Giáp.

Nụ cười trên mặt Lâm Vô Nhai thu liễm:

- Ngươi cũng biết Bốc Thệ rất khó làm được chỉ ra và xác nhận chính xác, cộng thêm người của lớp chữ Giáp quá nhiều, muốn tìm ra người đó cũng không dễ dàng…

- Lão sư, ngươi là nói một người chứ không phải một đám người?

Đoan Mộc Tiểu Hồng lại ngẩn ra nói, hắn vốn cho rằng lớp chữ Giáp khóa này thiên tài xuất hiện lớp lớp, dựa vào đám thiên tài tương lai có thể sẽ trở thành chủ lực này mới có thể chống đỡ đại kiếp.

- Ngu xuẩn, đại kiếp vừa tới, nhiều người có ích lợi gì? Nếu một người đủ mạnh, vậy là đủ rồi.

Lâm Vô Nhai khiển trách:

- Ta hao hết tâm tư dựa theo quẻ tượng của Bốc Thệ ra đề thi thôi động đại khảo lớp chữ Giáp lần này, chính là để tìm ra tuyến sinh cơ đó.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...