Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1433: Chương 1433: Hết tình nghĩa
- Chỉ cần ngươi nói ra, là ta sai, ngươi muốn ta bồi tội với hoàng thất Đại Ngụy thế nào ta cũng nguyện ý.
Trong thanh âm của Lâm Vô Nhai tràn ngập ý vội vàng.
Đại Ngụy Thiên Tử chậm rãi nhắm mắt lại, hắn vẫn kiên định lắc đầu nói:
- Bất kể ngươi có tin hay không, Lý thị nhất tộc sẽ không hủy cơ nghiệp của mình, các tổ tiên không, ta càng sẽ không.
- Vì sao không thể nói, chẳng lẽ ngươi bị bức phải lập lời thề?
Ánh mắt Lâm Vô Nhai sáng ngời hỏi.
- Không ai có thể bức ta lập lời thề.
Đại Ngụy Thiên Tử lắc đầu nói.
Cho dù trong lòng hắn hiểu, nếu nói như vậy, lão sư trong thời gian ngắn sẽ không bức ép nữa, nhưng lão sư là người phi thường, khẳng định có biện pháp kiểm tra hắn có đang nói dối hay không, đến lúc đó sợ rằng sẽ lại nổi phong ba.
Lâm Vô Nhai trầm mặc không nói gì.
- Lão sư, ngươi giúp ta ngồi trên vị trí này, cho dù hiện tại ta…
Đại Ngụy Thiên Tử tạm dừng một chút:
- Nhưng ta vẫn rất cảm kích lão sư, trừ việc này ta không thể nói với ngươi ra, còn lại ngươi muốn làm gì ta cũng đáp ứng.
- Như vậy rất tốt.
Lâm Vô Nhai đứng lên thi lễ với Đại Ngụy Thiên Tử:
- Thảo dân không dám có xa cầu, chỉ có một chuyện, thảo dân tự thấy hổ thẹn, thường xuyên nhận nhầm đệ tử, không làm được lão sư của Thánh Thượng, sau này xin Thánh Thượng đừng gọi ta là lão sư nữa.
Đại Ngụy Thiên Tử trầm mặc một chút, sau đó cười nói:
- Cũng tốt, vậy sau này gọi lão sư là Lâm thánh.
Hai người bọn họ đều hiểu rõ, đây là cắt đứt tình nghĩa thầy trò.
Trong mắt Lâm Vô Nhai có chút cảm khái, có điều rất nhanh hắn lại thu liễm, nói:
- Nếu Thánh Thượng không có việc gì, thảo dân cáo lui trước.
Lâm Vô Nhai biết, đây là cơ hội cuối cùng để Đại Ngụy Thiên Tử giết hắn, đây cũng là một loại minh thị.
- Lâm thánh tùy ý.
Đại Ngụy Thiên Tử cầm lấy chén rượu, hắn bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, tùy ý nói:
- Còn có một chuyện, Lâm thánh lần này vì sao lại ra đề mục như vậy cho đại khảo lớp chữ Giáp?
- Ba Quan Du Tử hoài nghi ta đang nhằm vào bọn họ cùng với thế gia lớn nhỏ của Đại Ngụy, có phải Thánh Thượng cũng đang hoài nghi ta làm ra chuyện như vậy là để bức Thánh Thượng triệu kiến ta không?
Lâm Vô Nhai châm chọc nói.
- Nếu ta nghĩ như vậy, vậy chính là xem thường Lâm thánh rồi.
Đại Ngụy Thiên Tử bình tĩnh nói:
- Có lẽ sẽ có nguyên nhân của phương diện này, nhưng đây không thể là chủ yếu chủ yếu của Lâm thánh.
- Đại kiếp buông xuống, thí sinh của lớp chữ Giáp khóa này có lẽ sẽ không có tác dụng, nhưng nếu có thể có tác dụng, sẽ mang tới tác dụng rất lớn, lớp chữ Giáp đối với Lâm thánh mà nói là rất quan trọng, ít nhất sẽ không vì nhằm vào thế gia và gặp ta mà ra đề mục như vậy.
- Ngươi nói ta là vì gì?
Lâm Vô Nhai lại hỏi:
- Nếu không phải nguyên nhân này có lẽ đúng như ngoại giới suy đoán, là ta điên rồi?
- Lâm thánh là một người mạnh nhất trong các đời thánh nhân của thư viện, đặc biệt am hiểu Bốc Phệ Chi Thuật (thuật bói toán).
Đại Ngụy Thiên Tử chậm rãi nói.
Mắt Lâm Vô Nhai hơi thắt lại, hắn thở dài một tiếng nói:
- Thánh Thượng thật lợi hại, hi vọng chúng ta sau này sẽ không thành địch nhân.
Đại Ngụy Thiên Tử nói không sai, mỗi một đạo đề đều là Bốc Phệ Chi Thuật tính ra.
Về phần vì sao hắn lại làm như vậy, Đại Ngụy Thiên Tử không hỏi, Lâm Vô Nhai cũng sẽ không nói.
- Sẽ không.
Đại Ngụy Thiên Tử nói:
- Thư viện và hoàng thất Lý thị Đại Ngụy, Lâm thánh và ta vĩnh viễn đều sẽ không thể là kẻ địch.
- Chuyện sau này không ai nói chắc được.
Lâm Vô Nhai xoay người rời đi.
Đại Ngụy Thiên Tử cúi đầu yên lặng uống rượu, không nhìn Lâm Vô Nhai.
- Lão sư, ngươi am hiểu Bốc Thệ, khẳng định nhìn thấy một số thứ, nhưng bất kể ngươi làm như thế nào cũng vô dụng.
…
Lâm Vô Nhai từ trong Kính Môn như hồ biếc bước ra, hắn quay đầu nhìn gương hào hùng tráng lệ, mới trong cái nhìn chăm chú của thủ vệ, lên xe ngựa đã có chút cũ nát.
Kéo xe là một con ngựa trắng gầy yếu già nua, ngựa trắng chậm rãi cất vó, tiến về phía thư viện.
Trong xe ngựa không chỉ có một mình Lâm Vô Nhai, đệ tử của hắn Đoan Mộc Tiểu Hồng cũng có mặt.
- Lão sư, không sao chứ?
Đoan Mộc Tiểu Hồng nhìn Lâm Vô Nhai đang nhắm mắt, không nhịn được hỏi.
Lần này hắn giao chuyện biên cảnh cho một vị sư đệ rồi mới về Kính Đô, hơn nữa đây là phân phó của lão sư.
Nhưng hắn không ngờ lão sư về sau lại đưa ra nhiều đề thi ly kỳ như vậy, chỉ là hắn phản đối cũng vô dụng.
Cho đến hôm nay Thánh Thượng triệu lão sư vào cung, Đoan Mộc Tiểu Hồng cảm thấy khẩn trương, hắn từ sau khi biết lão sư và Thánh Thượng tồn tại khoảng cách, cảm thấy lần này vào cung không phải chuyện tốt.
Thậm chí hắn muốn khuyên lão sư đừng vào cung, bởi vì vào rồi có lẽ không ra được.