Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1432: Chương 1432: Thầy trò (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Lâm Vô Nhai vỗ vỗ tay, cười khẩy nói:

- Chẳng trách có người nói trong hoàng cung này có bốn loại người, nam nhân, nữ nhân, Hoàng đế, thái giám, làm Hoàng đế, quả nhiên có tiến bộ, nếu là trước kia, những lời trái lương tâm như vậy ngươi không thể nói được.

Đại Ngụy Thiên Tử cầm lấy chén rượu uống một ngụm rồi nói:

- Chữ nào ta nói cũng đều là từ phế phủ, nếu lão sư, ta cũng đành chịu.

Lâm Vô Nhai tự rót một chén rượu:

- Ta thật sự không tin, bởi vì tên ngu xuẩn ta bị ngươi lừa nhiều rồi, trước kia khi ngươi còn là Hoàng tử, những gì đã hứa với ta đều không thực hiện, ngươi bảo ta làm sao mà tin ngươi được?

Đại Ngụy Thiên Tử trầm mặc nói:

- Ta đáp ứng lão sư sẽ làm một Hoàng đế tốt, Đại Ngụy tứ hải thanh bình, cái này là không làm được sao?

- Về phần ta bình thường ở trong cung làm gì, lão sư việc gì phải để ý, việc gì phải nghĩ nhiều?

Lâm Vô Nhai liếc Đại Ngụy Thiên Tử một cái nói:

- Ngươi có phải Hoàng đế tốt hay không, vẫn chưa tới lúc kết luận, nhưng chuyện ngươi hứa với ta thật sự đều làm được sao?

- Ta không rõ lão sư muốn nói gì.

Đại Ngụy Thiên Tử cúi đầu, nhìn rượu trong chén.

- Ngươi chắc hiểu, chỉ là đang giả bộ hồ đồ mà thôi.

Lâm Vô Nhai lạnh lùng nói:

- Ngươi từng đáp ứng ta, nói cho ta biết bí mật của Kính Cung.

- Nhưng sau khi ngươi làm Hoàng đế, lại cố ý tránh ta, hiển nhiên là không muốn nói cho ta biết.

- Có điều vậy cũng không sao, nếu ngươi không muốn nói bí mật của Kính Cung, vậy ta có thể đổi một vấn đề khác không?

Trên mặt Đại Ngụy Thiên Tử lộ ra vẻ vui mừng:

- Lão sư cứ nói.

- Vì sao ngươi lại thành như vậy? Hùng tâm tráng chí của ngươi đâu rồi?

Lâm Vô Nhai lạnh giọng nói:

- Ngươi là học sinh xuất sắc nhất ta từng dạy, cũng là tiểu Hồng mới có thể so sánh được với ngươi.

Nụ cười trên mặt Đại Ngụy Thiên Tử đã tắt, hắn cúi đầu yên lặng uống rượu:

- Vấn đề lão sư muốn hỏi không phải là ta không muốn trả lời, mà là không thể trả lời.

Trên mặt Lâm Vô Nhai không lộ ra vẻ thất vọng, trước khi tới hắn đã sớm có dự đoán, lại uống một chén rượu nói:

- Hai vấn đề này kỳ thật là cùng một vấn đề, sau khi ngươi đăng cơ làm Hoàng đế, biết bí mật của Kính Cung, cho nên ý chí tinh thần sa sút.

- Lão sư, ngươi biết ta sẽ không nói, việc gì phải hỏi nữa.

Đại Ngụy Thiên Tử ký không khẳng định cũng không phủ định.

Lâm Vô Nhai cười lạnh nói:

- Ngươi mời ta tới đây là vì gì? Uống rượu nói chuyện phiếm tâm sự về ngươi một ngày uống bao nhiêu rượu ngon, chơi bao nhiêu nữ nhân à?

Đại Ngụy Thiên Tử vẫn không tức giận, hắn đối với vị lão sư này của mình luôn có tính nhẫn nại mà người thường không thể lý giải, chỉ bình tĩnh nói:

- Mời lão sư tới đây, chỉ là tỏ rõ thái độ, bất kể lão sư muốn làm gì, cho dù muốn khiến cho thiên hạ long trời lỡ đất, đệ tử cũng sẽ gánh vác cho lão sư.

Lâm Vô Nhai bật cười ha ha, khóe mắt hắn ứa ra lệ:

- Đúng là đệ tử tốt của ta, thật sự có quyết đoán, nếu ta nói phải muốn giết hết tất cả thành viên của hoàng thất Lý thị ở ngoài Kính Cung, ngươi cũng chấp nhận sao?

- Lão sư sẽ không làm như vậy.

Đại Ngụy Thiên Tử lắc đầu nói.

- Ta khuyên ngươi chớ có xem nhẹ điểm mấu chốt của một người.

Lâm Vô Nhai đặt chén xuống, sắc mặt hơi trầm xuống nói.

- Viện trưởng các đời của thư viện đều muốn tìm tòi nghiên cứu bí mật của hoàng thất Lý thị Đại Ngụy, lão sư chính là vì hoàn thành nguyện vọng của lão sư của mình sao?

Đại Ngụy Thiên Tử nói sang chuyện khác.

- Lúc ban đầu thì phải, nhưng hiện tại lại không phải.

Lâm Vô Nhai thẳng thắn nói:

- Bản thân ta muốn biết.

- Mỗi người đều có bí mật của mình, lão sư việc gì phải bức bách đến vậy.

Đại Ngụy Thiên Tử nói:

- Chẳng lẽ hoàng thất Lý thị Đại Ngụy không thể có bí mật của mình sao?

- Đương nhiên có thể, nhưng tiền đề là bí mật đó không thể hủy đi thiên hạ này.

Bí mật của hoàng thất Lý thị sẽ nguy hại đến thiên hạ?

- Lão sư nói quá lời rồi, Lý thị nhất tộc từ lúc sáng lập Đại Ngụy tới nay, đã từng làm ra chuyện gì nguy hại cho thiên hạ chưa?

Sắc mặt Đại Ngụy Thiên Tử bình tĩnh hỏi lại.

Ánh mắt Lâm Vô Nhai sắc bén nhìn Đại Ngụy Thiên Tử nói:

- Nhưng ta hoài nghi các ngươi sẽ làm.

Đại Ngụy Thiên Tử tức giận nói:

- Chẳng lẽ bởi vì ngươi hoài nghi của bởi vì ngươi, có thể nhận định một người có tội sao? Muốn làm đến thà giết nhầm chứ không bỏ sót à? Đây còn là một chuyện mà thánh nhân thư viện phải làm sao?

- Ngươi chắc biết, người của phái này chúng ta khác với người thường khác.

Lâm Vô Nhai nhìn Đại Ngụy Thiên Tử:

- Ta hoài nghi các ngươi có thì các ngươi khẳng định có vấn đề.

- Nếu không vì sao ngươi không chịu nói ra? Nếu dính dáng đến xì căng đan của hoàng thất Lý thị Đại Ngụy, vậy ta có thể dùng Đạo Tâm Khởi Thệ, tuyệt không tiết lộ nửa với người ngoài.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...