Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1431: Chương 1431: Thầy trò
Long công công quay người, hắn thở dài một tiếng, hắn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Nga công công lộ ra vẻ mỏi mệt, hiển nhiên chuyện không đơn giản.
Ngay cả Nga công công cũng cảm thấy áp lực.
Lúc trước bất kể phát sinh bao nhiêu phong ba, đều khó có thể ảnh hưởng tới cây Định Hải Thần Châm của Kính Cung này, chẳng lẽ Nga công công cũng đang lo lắng sao?
Rốt cuộc là ai có thể ảnh hưởng đến Thánh Thượng?
Tam Tướng?
Thánh nhân thư viện?
Lão thủ tọa của Đại Phật Tự?
Không, chỉ cần Kính Cung còn, không ai có thể ảnh hưởng tới Thánh Thượng.
Long công công giật nảy mình, chẳng lẽ là bản thân Thánh Thượng.
Thánh nhân Lâm Vô Nhai nói trong nói ngoài đều cho là như vậy, mà Nga công công thì bác bỏ hắn.
Lâm Vô Nhai chưa chắc đã là nghĩ ngợi lung tung.
Nhưng Thánh Thượng vẫn hoang đường giống như trước kia, hắn cũng không cần phải làm như vậy…
Sau lưng Long công công đã ứa mồ hôi, hắn không dám nghĩ nữa.
Hắn vẫn không rõ.
Nhưng rất nhanh hắn liền hạ quyết tâm, phải nói cho sáu con trai nuôi đang ở trong cung, bảo bọn họ cẩn thận đề phòng, phải nghĩ cách không cho tiểu Áo hồi cung.
Tiểu Áo tuyệt đối không thể hồi cung!
Tiểu thái giám đi trước dẫn đường, rất nhanh đã đưa Lâm Vô Nhai tới ven U Minh Hồ nổi danh trong cung.
Nước hồ xanh biếc có từng đàn cá nhỏ màu vàng đang bơi lội, đây là Tụ Linh Ngư, có thể tụ tập thiên địa linh khí, vì vậy trong U Minh Hồ linh khí dạt dào, bất kể là sinh hoạt hay là tu luyện ở đây, đều là một chuyện rất thoải mái.
Ven hồ dựng một tiểu đình.
Trên bàn đá của tiểu đình đã bày sẵn rượu và thức ăn, có thanh phẩm sò tươi, có dị phẩm gấu trắng, có ngỗng nướng, có trái cây hạt thông, có măng tươi.
Mọi thứ bình thường, nhưng đầy đủ mà tinh xảo.
- Lão sư.
Đại Ngụy Thiên Tử cười cười từ trong tiểu đình ra đón.
- Thảo dân bái kiến Thánh Thượng.
Lâm Vô Nhai vẻ mặt đứng đắn hành lễ.
Hắn thân là thánh nhân thư viện, nhưng trên người không có chức quan, tự xưng thảo dân đương nhiên không sai.
Nhưng hắn là thầy của Thiên Tử, là Đế sư, xưng hô như vậy lộ ra rất xa cách.
Nụ cười trên mặt Đại Ngụy Thiên Tử không tắt, nói:
- Lão sư, mời ngồi.
- Tạ Thánh Thượng.
Lâm Vô Nhai lại chắp tay rồi ngồi xuống cùng Đại Ngụy Thiên Tử.
Thiệt công công đứng trong đình vội vàng rót rượu cho Thiên Tử và Lâm Vô Nhai.
- Thảo dân từng nghe nói nếu vô duyên vô cớ có người mời dự tiệc, vậy rất có thể là rượu không phải rượu ngon, tiệc không phải tiệc hay.
Lâm Vô Nhai nhìn Thiệt công công rót rượu xong, mới buồn bã nói.
Trong đình yên tĩnh, Đại Ngụy Thiên Tử cười ha ha nói:
- Còn có cách nói này à?
Lâm Vô Nhai cũng cười theo:
- Có điều Thiên Tử mời rượu, cho dù là rượu độc, thảo dân cũng vui vẻ uống.
Lâm Vô Nhai nói xong nâng chén uống cạn.
Chỉ là hắn vừa uống ngụm rượu, mặt già bỗng nhiên đỏ lên rồi sau đó lại từ xanh tới trắng, sau đó một ngụm máu đen từ khẽ răng phun ra, toàn bộ đều rải xuống thức ăn trên bàn đá, hắn ôm bụng, mặt lộ vẻ kinh ngạc nhìn Đại Ngụy Thiên Tử:
- Thánh Thượng, ngươi hạ độc trong rượu?
Sắc mặt Đại Ngụy Thiên Tử bình tĩnh.
Trán Thiệt công công đã túa mồ hôi lạnh, rượu này là hắn đã tự mình kiểm nghiệm, với bản sự của thánh nhân cũng trúng độc, bất kể có phải Thánh Thượng động tay động chân hay không, Thánh Thượng khẳng định sẽ không tha cho hắn.
Lâm Vô Nhai hô lên thê lương:
- Quân muốn thần chết, thần không thể không chết, việc gì phải sử dụng thủ đoạn tiểu nhân này?
Trên mặt Đại Ngụy Thiên Tử lộ ra vẻ bất đắc dĩ nói:
- Lão sư, đừng đùa nữa, ngươi muốn mắng tiểu nhân thì cứ trực tiếp mắng là được rồi, việc gì phải vòng vo như vậy?
Lâm Vô Nhai nhanh chóng dùng tay áo lau máu đen trên lau miệng, hắn cầm đũa gắp một hạt thông bỏ vào trong miệng vừa ăn vừa cười nói:
- Thánh Thượng đừng vu tội người ta, thảo dân không gánh được tội danh nhục mạ Thánh Thượng đâu.
Lúc này Thiệt công công mới có phản ứng, trong rượu làm gì có độc, toàn là Lâm Vô Nhai đang độc diễn, Thiệt công công tức đến toàn thân run rẩy, vừa rồi nhưng thiếu chút nữa thì hù chết hắn.
Nhưng Lâm Vô Nhai chính là người Thánh Thượng kính trọng, ngay cả Thánh Thượng bị mắng cũng có thể nhịn, Thiệt công công là một câu cũng không dám nói.
Đại Ngụy Thiên Tử vẫy vẫy tay nói:
- Lão thiệt đầu, các ngươi đều lui xuống đi.
- Vâng, Thánh Thượng.
Thiệt công công không dám nhiều lời, dạ một tiếng, dẫn theo một đám người hầu hạ rời khỏi nơi này.
Thiệt công công không lo lắng Lâm Vô Nhai sẽ gia hại Thánh Thượng, bởi vì ở trong Kính Cung, chưa ai có thể giết được Thánh Thượng.
- Không biết Thánh Thượng tìm thảo dân có chuyện gì?
Lâm Vô Nhai buông đũa trong tay, hỏi.
- Lão sư, ngươi việc gì phải trái một câu thảo dân phải một câu thảo dân để làm nhục ta?
Đại Ngụy Thiên Tử cười khổ nói:
- Bất kể phát sinh chuyện gì, ngươi đều là lão sư ta kính trọng nhất.