Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1427: Chương 1427: Đáp ứng lời mời (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Ba nhà Tiêu Diệp Vương một mực xưng là ba thế gia lớn nhất ngoài hoàng thất Lý thị của Đại Ngụy triều, có một bộ phận nguyên nhân là bởi vì Tam Tướng chỉ có họ Tiêu Diệp Vương.

- Các ngươi đừng nói với ta về tổ chế của Đại Ngụy, tổ chế không có điều nào quy định Tam Tướng chỉ có thể họ Tiêu Diệp Vương, Lão thiệt đầu, ta nhớ không lầm chứ?

Đại Ngụy Thiên Tử lại hỏi.

Thiệt công công nói khẽ:

- Thánh Thượng nhớ không lầm, cho dù nhớ lầm cũng không sao, Thánh Thượng có quyền lực sửa đổi tổ chế.

Ba người Tiêu Diệp Vương ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ biết Thánh Thượng sợ rằng không phải nói đùa.

- Các ngươi còn xin nghỉ không?

Đại Ngụy Thiên Tử lại hỏi.

- Lão thần không dám.

Ba người Tiêu Diệp Vương vội vàng dập đầu nói:

- Mong Thánh Thượng thứ tội.

Đại Ngụy Thiên Tử ừ một tiếng, cầm lấy bầu rượu trực tiếp uống:

- Trở về xử lý tốt chuyện này, đừng có khiêu khích Lâm thánh, các ngươi chọc giận ta, nể mặt mũi của tiên tổ, niệm tính các ngươi tận tụy nhiều năm, ta cùng lắm chỉ răn dạy các ngươi một chút, chỉ cần không quá đáng thì sẽ không làm gì ba nhà các ngươi.

- Nhưng nếu chọc giận Lâm thánh, hắn dám xách đao tới giết sạch ba nhà các ngươi, đến lúc đó ai có thể cứu các ngươi?

- Ta cũng không có biện pháp.

Nói đến cuối cùng, gần như là trút hết cõi lòng.

Ba người Tiêu Diệp Vương không biết trả lời thế nào, chỉ dập đầu tạ thánh ân rồi rời khỏi Tử Nguyên Điện.

Ra khỏi Tử Nguyên Điện, sau lưng ba người đã ướt đẫm một thân mồ hôi.

Bọn họ biết Thánh Thượng là nổi giận thực sự, bằng không sẽ không nói chuyện trực tiếp với bọn họ như vậy.

Tai vách mạch rừng, ba người không nói gì, đi bộ ra khỏi nội thành Kính Cung, nhìn một đám quan viên đông nghìn nghịt quỳ trước cửa cung.

Ba người Tiêu Diệp Vương lập tức răn dạy một trận.

Những quan viên đó nghe ra được ý tứ trong lời nói của Tam Tướng, lập tức giải tán, không gây sự nữa.

Tam Tướng trở lại trong phòng ở Chính Sự Đường ngoại thành.

Sau khi hạ nhân bưng nước trà lui ra, ba người nhìn nhau.

- Chúng ta chạm đến điểm mấu chốt của Thánh Thượng rồi.

Vương Đạo Tử uống một ngụm trà bình tĩnh nói.

- Chỉ là không nên như vậy mới đúng.

Tiêu Hội nhíu mày nói, thanh âm của hắn trong bất giác biến thành có chút sắc bén.

Thánh Tâm khó dò, nhưng ba người bọn họ có thể nói là người nhìn thấy Thánh Thượng nhiều nhất trong các đại thần trong triều, tuy không dám nói là hiểu rõ Thánh Thượng hành sự trước nay luôn hoang đường này, nhưng vẫn có chút nắm bắt cơ bản.

Ví dụ như điểm mấu chốt đại khái là ở đâu.

Trước khi bọn họ làm việc này, đã nghiêm túc suy tính rồi, không nên chọc giận Thánh Thượng mới đúng.

Nhưng lại vẫn chọc giận.

Có điều bất kỳ việc gì đoán được thì lập, không đoán được thì phế, khả năng mặt rồng giận dữ này, bọn họ cũng đã có chuẩn bị tâm lý nhất định.

Mỗi sự kiện đều có được có mất, bọn họ không thể làm gì được chuyện đại khảo lớp chữ Giáp này, nhưng cũng không phải không thu hoạch được gì.

Tam Tướng không nói nữa, đột nhiên chạm đến điểm mấu chốt của Thánh Thượng, đối với bọn họ mà nói là quan trọng hơn việc đại khảo lớp chữ Giáp.

Diệp Cao Sơn lại ho khan, hắn dùng khăn mặt trắng che miệng, ho ra máu đỏ, hắn như không có việc gì cất khăn vào trong tay áo, nói:

- Thánh Thượng đã biến thành mất kiên nhẫn hơn rồi.

Vương Đạo Tử và Tiêu Hội đều hơi trầm mặc, ngầm thừa nhận phán đoán này.

Trong lòng ba người có chút không bình tĩnh, bởi vậy diễn sinh ra nhiều cách nghĩ hơn.

Chỉ là những cách nghĩ này, ba người đều không nói ra, mà là giữ chặt trong lòng.

Đại điện trống trải tịch liêu.

Đại Ngụy Thiên Tử vẫn đang chậm rãi uống rượu, hắn thích ngồi trên bậc thềm uống rượu.

Hắn không thích hoàng tọa đen xì trên bậc tử ngọc.

Thị vệ, thái giám canh giữ trong điện như người gỗ, không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào làm quấy rầy vị quân vương này.

Một bầu rượu uống hết, Đại Ngụy Thiên Tử tùy ý đặt bầu rượu trên mặt đất, để mặc bầu rượu lăn trên sàn bạch ngọc.

Nhìn thì giống như tiểu hài tử đang chơi đùa.

Đợi bầu rượu ngừng lại, Đại Ngụy Thiên Tử nói:

- Lão thiệt đầu, phái người lặng lẽ đi mời Lâm thánh, nói ta muốn gặp hắn, đương nhiên nếu Lâm thánh không rảnh thì thôi.

Trong mắt Thiệt công công lộ dị sắc vội vàng đáp:

- Vâng, Thánh Thượng.

Không bao lâu sau, Đại Ngụy Thiên Tử nhận được hồi âm bên thư viện, nói thánh nhân đáp ứng lời mời.

Thánh nhân muốn vào cung diện thánh, một số cơ cấu của Kính Cung lặng lẽ vận chuyển.

Tin tức là rất ít người có thể biết được.

Nhưng Tam Tướng không nằm trong số này, sau khi bọn họ biết được tin tức, mặt lập tức đầy vẻ ngỡ ngàng.

Bọn họ cảm thấy khó hiểu, Thánh Thượng rõ ràng dùng thái độ cường ngạnh bác bỏ bọn họ, sao lại mời thánh nhân vào cung?

Hiển nhiên Thánh Thượng sẽ không để thánh nhân làm ra sửa đổi cho mục võ thí cuối cùng của đại khảo lớp chữ Giáp, bằng không sẽ không bác bỏ bọn họ.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...