Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1426: Chương 1426: Đáp ứng lời mời
- Được rồi được rồi.
Đại Ngụy Thiên Tử trên hoàng tọa bực mình nói.
Ba người Vương Đạo Tử lập tức ngậm miệng không nói nữa, chờ quyết định của Đại Ngụy Thiên Tử.
Chỉ là Đại Ngụy Thiên Tử không nói gì, ngược lại là từ trên bậc lầu tử ngọc bước xuống.
Ba người Vương Đạo Tử thấy vậy đều quỳ xuống, bọn họ đều là người thông minh, nhưng tâm tư của Đại Ngụy Thiên Tử xưa nay luôn khó đoán, cũng không thể đoán được, cho nên bọn họ chỉ có thể thấy chiêu dỡ chiêu.
Đại Ngụy Thiên Tử thản nhiên nhìn ba người Vương Đạo Tử, hắn mở miệng nói:
- Mang rượu tới.
Đại Ngụy Thiên Tử thích uống rượu không phải chuyện kỳ quái gì.
Nhưng hiện tại mang rượu tới là muốn làm gì?
Ba người Vương Đạo Tử thầm nghĩ, bọn họ trả một cái giá lớn như vậy, hôm nay không cho một cách nói, Thánh Thượng cũng không thể bức bọn họ rời khỏi như vậy.
Bọn họ chỉ hi vọng Thánh Thượng đừng quá hoang đản.
Có điều bọn họ thầm nghĩ, lấy rượu vẫn tốt hơn là lấy xúc xắc.
Lần trước Đại Tiểu Phật Tự chi tranh, Thánh Thượng chính là lắc xúc xắc cược lớn nhỏ để quyết định.
Một bầu rượu và chén thanh ngọc rất nhanh đã được tiểu thái giám dùng khay mang lên.
Bởi vì không biết Thánh Thượng muốn bao nhiêu cái chén, vẫn chuẩn bị bốn chén rượu.
Đại Ngụy Thiên Tử không để ý tới loại việc nhỏ này, hắn chỉ cầm lấy bầu rượu, rót ba chén rượu.
Đại Ngụy Thiên Tử buông bầu rượu rồi nhìn về phía ba người Vương Đạo Tử nói:
- Ba vị ái khanh nói đúng, việc này đúng là vì Lâm thánh mà nên, nhưng các ngươi cũng biết, Lâm thánh là sư phụ của ta, bất kể hắn muốn làm như thế nào, chỉ cần không quá đáng, ta đều sẽ ủng hộ hắn.
- Đề thi của mục võ thí thứ ba ta đã sớm xem qua rồi.
Đại Ngụy Thiên Tử tạm dừng một chút nói:
- Là hơi nguy hiểm một chút, có điều rất hiệu quả, ít nhất chọn ra đều là thí sinh phù hợp với yêu cầu của chúng ta.
Tiêu Hội cãi:
- Nhưng chúng ta có rất nhiều biện pháp tỷ thí an toàn hơn để lựa chọn, không cần thiết phải…
Tiêu Hội chưa nói xong, Đại Ngụy Thiên Tử lại ngắt lời:
- Ta biết, nhưng việc này cứ như vậy đi, Lâm thánh làm có thể có chút không đúng, có điều mong ba vị ái khanh thông cảm.
- Ta cũng biết ba vị ái khanh không thích Lâm thánh, ta phạt ba chén rượu, lần sau không được tái phạm nữa, hi vọng ba vị ái khanh nể mặt ta, bỏ qua đi.
Đại Ngụy Thiên Tử cầm lấy ba chén rượu, nâng cốc uống lần lượt.
Ba người Vương Đạo Tử, Tiêu Hội, Diệp Cao Sơn đều vẻ mặt chết lặng nhìn Đại Ngụy Thiên Tử nâng cốc uống.
Trong lòng ba người dâng lên lửa giận, phạt rượu ba chén loạn thất bát tao gì vậy.
Thánh Thượng trước kia làm việc hoang đường, bọn họ có thể nhịn, nhưng thế này không khỏi thiên vị quá đáng rồi.
- Thần có tội.
Vương Đạo Tử mở miệng nói, sau đó lại quỳ xuống.
Tiêu Hội và Diệp Cao Sơn cũng vậy.
- Thánh Thượng là thiên hạ chi chủ, muốn lão thần làm gì, chỉ cần nói một câu, lão thần tất nhiên sẽ máu chảy đầu rơi.
Vương Đạo Tử dập đầu nói.
- Lời Vương tướng nói chính là suy nghĩ trong lòng thần.
Tiêu Hội và Diệp Cao Sơn đều đồng thanh nói.
- Chuyện lần này đã tới mức độ này, kinh động tới Thánh Thượng, là lão thần vô năng, nhưng lão thần thật sự không thể xử lý tốt, cảm thấy vô cùng hổ thẹn, mong Thánh Thượng cho phép lão thần về nhà tĩnh dưỡng thân thể tàn phế.
Diệp Cao Sơn nghẹn ngào nói.
- Thần xin nghỉ.
- Thần xin nghỉ.
Vương Đạo Tử, Tiêu Hội cũng vẻ mặt bi thương nói.
Đại Ngụy Thiên Tử nhìn ba người quỳ xuống, lần này hắn không bao giờ ba người đứng dậy nữa, mà là cầm lấy chén ném xuống đất, chén lập tức vỡ thành bột phấn.
Ba người Vương Đạo Tử đều cúi thấp đầu, không dám nhìn.
- Vậy chính là không bàn được rồi?
Đại Ngụy Thiên Tử lạnh lùng nói:
- Nói chuyện ôn hòa với các ngươi, nể mặt lại không biết điều phải không?
- Lão thiệt đầu, trước cửa cung có bao nhiêu người đang quỳ?
Thiệt công công vội vàng hành lễ nói:
- Hồi bẩm Thánh Thượng, tổng cộng là sáu mươi bảy người.
- Bảo bọn họ cút về làm việc cho ta, nếu không muốn đi, vậy giết đi, có bao nhiêu giết bấy nhiêu cho ta.
Đại Ngụy Thiên Tử lạnh lùng nói:
- Đại Ngụy lớn như vậy, chẳng lẽ còn sợ không tìm được người sao làm việc à? Giết một đám rồi đưa một đám khác lên cho ta.
Tim ba người Tiêu Diệp Vương thắt lại.
- Thánh Thượng, không thể, bọn họ chỉ là trung thành vì nước, có gì sai chứ? Nếu giết bọn họ, bảo người thiên hạ nhìn Thánh Thượng thế nào?
Tiêu Hội vội vàng nói.
- Những người đó không phải mắng ta là hôn quân sao? Ta vốn chính là hôn quân, làm ra loại chuyện này không phải rất bình thường à?
Đại Ngụy Thiên Tử lạnh giọng nói:
- Ba lão già các ngươi có phải muốn xin nghỉ không? Nếu muốn vậy thì thượng biểu đi.
- Nhưng các ngươi phải nghĩ cho kỹ, nếu để ta ghét, sau này Tam Tướng sẽ không còn là họ Tiêu Diệp Vương nữa.
Sau này nếu không có họ Tiêu Diệp Vương, đừng nói thao tác phụ trợ khôi lỗi lên đài gì đó, nhưng tuyệt đối là đả kích to lớn đối với thanh danh của ba nhà Tiêu Diệp Vương.