Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1423: Chương 1423: Lời đồn khắp nơi

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Nếu cái này cũng không nhìn rõ, bọn họ đừng hòng lăn lộn ở Chính Sự Đường.

Diệp Cao Sơn ho khan, người trong Kính Cung đều biết, Diệp tả tướng có bệnh hiểm nghèo, cho dù là thuốc tốt nhất trong thiên hạ cũng không thể chữa được bệnh của hắn.

Cho nên hắn không phải cố ý ho khan ý bảo gì cả.

Trên thực tế ba người bọn họ đều không cần phải ở chung như vậy.

Nhưng tiếng ho khan này vẫn phá vỡ trầm mặc, Tiêu Hội cười nói:

- Vốn Lâm Vô Nhai nhường một bước nhỏ, chúng ta tạm thời không làm gì được, nhưng không ngờ hắn lại to gan như vậy, nghĩ ra biện pháp này làm mục võ thí cuối cùng.

- Lần này không phải là nói thay đổi quy tắc là có thể giải quyết.

Vương Đạo Tử nghiêm túc nói:

- Bất kể hắn đang nghĩ gì, đối với chúng ta mà nói đều là một chuyện tốt.

- Bảo người dưới tiếp tục thượng tấu buộc tội Lâm Vô Nhai e là không được.

Diệp Cao Sơn thở dài một hơi:

- Hiện tại đề thi của mục võ thí cuối cùng chỉ có trọng thần trong triều mới biết.

Ba người trầm mặc một chút, nhìn nhau, Vương Đạo Tử nói:

- Vậy ta cắt một chút thịt vậy.

- Vậy nhờ Đạo Tử huynh.

Diệp Cao Sơn và Tiêu Hội đều chắp tay nói.

Một nén hương sau, một lần họp Chính Sự Đường do Tam Tướng chủ trì sẽ bắt đầu, Môn Hạ Thị Lang Tôn Tự Trân đã qua tuổi hoa giáp há miệng chửi to Thánh Thượng ngu ngốc, bị gian nhân Lâm Vô Nhai che mắt.

Tôn Tự Trân gặp phải sự bác bỏ nghiêm khắc của Tam Tướng.

Sau đó lão thần Tôn Tự Trân phẫn hận uống dị độc tự sát, thân thể nổ tung máu tươi rải đầy Chính Sự Đường.

Triều đường trong ngoài đều khiếp sợ.

Tin tức Môn Hạ Thị Lang Tôn Tự Trân uống dị độc nổ tan xác tự sát giống như gió truyền khắp toàn bộ Kính Cung, lại nhanh chóng truyền ra ngoài cung, lan ra toàn bộ Kính Đô.

Trong nhất thời đừng nói thế gia đại tộc, cho dù là tiểu dân phố phường cửu lưu trong dân gian đều biết.

- Tôn lão đại nhân đó nếu đập đầu hoặc rút đao cắt cổ, các đại thần trong Chính Sự Đường không thiếu cao thủ võ đạo, nhất định có thể xuất thủ cản lại, hiển nhiên Tôn lão đại nhân đã sớm có đạo tính, cho nên mới lựa chọn phục dị độc tự sát, đây là mang chí muốn chết, không phải là chuyện đùa.

Một thuyết thư tiên sinh thở dài một tiếng nói.

Trong tửu lâu tụ tập không ít hạng hiếu sự, nghe thuyết thư tiên sinh kể đại sự mới phát sinh hôm nay trong Kính Cung.

Đại Ngụy triều xưa nay không có tội dân thường phi nghị chính sự, cho nên mới xuất hiện một màn giữa này ban ngày ban mặt.

Trong Tửu lâu sau khi nghe thuyết thư tiên sinh kể xong, trong nhất thời đều tĩnh lặng.

- Nghe nói Tôn lão đại nhân là cãi nhau với ba gian tướng đó nên mới phẫn uất mà tự sát.

Có một thương nhân mặc cẩm y oán giận nói.

- Gian tướng đương đạo, thiên hạ này sắp xong rồi.

Lại có một người hưởng ứng nói.

- Vương Đạo Tử, Tiêu Hội, Diệp Cao Sơn, ba tên tặc già mà không chết này.

Người khác mở miệng nói:

- Một ngày bọn họ không lui xuống, thiên hạ không thể thái bình.

- …

Mọi người trong tửu lâu mỗi người một câu, nhục mạ Tam Tướng.

Mắng Tam Tướng là một loại thái độ bình thường, đừng nói là Tam Tướng, cho dù là Thánh Thượng cũng có thể mắng vài câu, chỉ cần không mắng thẳng mặt, cho dù là thám tử giám thị tất cả ở Kính Đô cũng không quản được việc này.

- Cũng không phải.

Thuyết thư tiên sinh lắc đầu nói:

- Tôn lão đại nhân quả thật là sau khi cãi nhau với Tam Tướng mới tự sát, nhưng cũng không phải bởi vì nguyên nhân của Tam Tướng.

- Tôn lão đại nhân lúc sinh tiền rốt cuộc đã nói gì với gian tướng?

Có người không nén được tò mò hỏi.

Sắc mặt Thuyết thư tiên sinh trầm xuống:

- Đừng nói là ta không biết, cho dù ta may mắn biết được, ta dám nói với các ngươi sao? Nói rồi võ giả của Nghi Loan Ti nên sẽ tìm ta bắt đi, một khi không tốt sẽ không ra được nữa.

Mắng chửi người thì được, nhưng nếu tiết lộ chính sự cơ mật của quan gia, đây chính là tội lớn.

Người đó ngượng ngùng cười nói:

- Đừng tức giận, ta không cần ngươi nói chi tiết, ngươi có thể nói cho chúng ta biết đại khái bởi vì chuyện gì là được rồi.

Người đó nói xong, ném mấy đồng tiền vào trong bồn sắt đựng tiền dưới chân người thuyết thư.

Những người còn lại cũng nhao nhao khẳng khái góp tiền.

Thuyết thư tiên sinh nhìn tiền càng lúc càng nhiều trong bồn sắt, vẻ mặt cấp thiết nói:

- Đừng ném nữa, đây là chư vị muốn hại chết ta mà, ta thật sự không biết gì cả.

- Nói cho chúng ta đi.

Có người ồn ào nói.

Người trong tửu lâu cũng ồn ào theo.

Thuyết thư tiên sinh khẽ cắn môi nói:

- Được sự ưu ái của chư vị, vậy ta mạo hiểm một chút vậy, nhưng việc này ta nói rồi, các ngươi nghe một chút là được, chớ truyền ra ngoài, bằng không xảy ra chuyện, các ngươi cũng đừng tới tìm ta, ta sẽ không thừa nhận đâu.

Người trong tửu lâu đều im lặng.

- Nghe nói có liên quan tới đại khảo lớp chữ Giáp và thánh nhân thư viện.

Thuyết thư tiên sinh nhẹ giọng nói.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...