Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1418: Chương 1418: Thứ đến từ Kính Đô

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Nếu nói Hậu Thập Tam Kiếm là thiên tài kiếm đạo chân chính, vậy Chu Phàm là gì?

Một võ giả ngay cả Khí Cương Đoạn cũng không phải lại có thể phá một kiếm có chứa kiếm ý, vậy chỉ có thể dùng từ yêu nghiệt để hình dung.

- Ta cũng không nhìn thấu, hắn nói là Võ Thế, nhưng Võ Thế này không khỏi quá mạnh rồi.

Trên mặt Trọng Điền lộ ra vẻ khó hiểu,

- Đệ tử từ Điếu Thần Tông đi ra thật sự lợi hại.

Trong lòng hắn cảm thấy nghi hoặc là tông môn lánh đời mạnh như vậy, vì sao lại ngay cả hắn cũng chưa từng nghe qua, chẳng lẽ là một tông môn còn xa xưa hơn cả thư viện và Đại Ngụy triều, hoặc là không ở trong Đại Ngụy triều, cho nên mới vô danh.

- Quán tuyệt toàn trường.

Trương Lý lão thái gia lời ít mà ý nhiều:

- Ta cảm thấy hắn dường như vẫn lưu lại hậu thủ, cho dù Hậu Thập Tam Kiếm hoàn thành một kiếm đó cũng không phải là đối thủ của hắn.

- A di đà Phật, Nhất Hành cũng không bằng hắn.

Viên Hải than khẽ một tiếng nói.

Đây là sự thực không thể không thừa nhận.

Chu Phàm đi xuống lôi đài, tất nhiên dẫn tới không ít sự chú ý.

Các thí sinh đều không rời khỏi, còn có ba lôi đài đang đấu, bọn họ phải chờ một lát nữa mới có thể đi.

- Chu đại ca, không sao chứ?

Lý Trùng Nương quan tâm hỏi.

Nàng nhìn ra sự lợi hại của một kiếm đó, nhưng không biết sau khi Chu Phàm tiếp được kiếm có bị thương tích không nhìn thấy gì không.

Chu Phàm chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, ý bảo mình không sao, hắn vẫn đang suy nghĩ kiếm thứ tư của Hậu Thập Tam Kiếm.

Kiếm rất bất phàm, khiến Chu Phàm hiểu một chuyện, cho dù hắn có sự trợ giúp của Khôi Hà Không Gian, nhưng núi cao còn có núi cao hơn, thế gian này khẳng định tồn tại thế hệ trẻ tuổi còn lợi hại hơn Hậu Thập Tam Kiếm.

Lúc này Hậu Thập Tam Kiếm cũng bước về phía Chu Phàm.

- Có việc gì à?

Chu Phàm Hậu Thập Tam Kiếm Hậu Thập Tam Kiếm, hỏi.

Lúc này Hậu Thập Tam Kiếm khó nén được vẻ mỏi mệt, kiếm thứ tư đã làm tiêu hao quá nhiều tinh khí thần của hắn, nếu là thường ngày, nói không chừng hắn sớm đã nằm xuống ngủ rồi.

- Kỳ thật ta là muốn hỏi Chu huynh, ngươi một ngày thật sự tu luyện mười một canh giờ sao?

Hậu Thập Tam Kiếm nghiêm túc hỏi.

Ta đích xác một ngày tu luyện mười một canh giờ, nhưng chuyện này rất đặc thù, ta rất khó giải thích với ngươi… Trong lòng Chu Phàm nghĩ, hắn không đành lòng nói:

- Hậu huynh không cần để ý tới loại chuyện này, tu luyện tất nhiên là lượng sức mà làm.

Hậu Thập Tam Kiếm khẽ gật đầu, lại xoay người rời đi.

- Ngươi nói với hắn ngươi một ngày tu luyện mười một canh giờ lúc nào vậy?

Lý Trùng Nương hơi ngẩn ra nói.

- Chính là không lâu trước đây.

Chu Phàm kể lại.

Sau khi Lý Trùng Nương nghe xong không nhịn được khẽ cười nói:

- Chu đại ca, sao ngươi có thể lừa hắn, ta thấy Hậu Thập Tam Kiếm này chỉ sợ là tin thật rồi.

- Ta không lừa hắn.

Chu Phàm ặc một tiếng nói:

- Khi ta rảnh đều là một ngày tu luyện mười một canh giờ.

Lý Trùng Nương:

- …

- Chu Phàm thẳng thắn nói.

Khi hai người nói chuyện, mấy trận cuối cùng của lôi đài thí đã kết thúc.

Lôi đài thí vừa kết thúc, các giáo tập tụ cùng một chỗ, thống kê lại thành tích rồi giao cho ba người Trọng Điền.

Ba người Trọng Điền nhìn mười chín cái tên trên danh sách: Chu Phàm, Hậu Thập Tam Kiếm, Trứu Thâm Thâm, Lý Trùng Nương…

Hơn mười thí sinh cũng dựa theo phân phó tụ tập dưới đài bạch ngọc.

Nhân số tất nhiên không đủ mười chín người, bởi vì có vài thí sinh bị thương, như Nhất Hành, Trứu Thâm Thâm đều bởi vì bị thương, không thể đến đây.

Thậm chí không biết liệu có ảnh hưởng tới võ thí tiếp theo hay không?

Nếu ảnh hưởng, vậy rất có thể sẽ bị trực tiếp đào thải.

Trọng Điền mở miệng nói:

- Tin rằng các ngươi đều đã biết thứ hạng của mình, thứ hạng của lôi đài thí rất nhanh sẽ được dán ra, cho nên ở đây sẽ không nhắc tới chuyện lôi đài thí nữa, mà là nói về mục cuối cùng của võ thí.

Các thí sinh đều tập trung tinh thần, mục võ thí cuối cùng này sẽ quyết định ai có thể tiến vào lớp chữ Giáp, đạt được một lượng lớn tài nguyên tu hành.

Chu Phàm cũng không dám lơ là, cho dù hắn đã là đệ nhất ba mục văn thí, việt dã, lôi đài, nhưng võ thí luôn là chọn dùng phương pháp đào thải, nói cách khác cho dù là mục cuối cùng hắn cũng có khả năng sẽ bị đào thải.

Hơn nữa cho dù không bị đào thải, hiện tại hắn muốn tranh thủ là vị trí Khôi Thủ của đại khảo lớp chữ Giáp, không thể thi quá kém được, bằng không có khả năng sẽ bị những người có điểm chênh lệch không tính là quá xa với hắn như Nhất Hành hoặc Hậu Thập Tam Kiếm sẽ vượt qua.

- Mang lên.

Trọng Điền nghiêm túc nói.

Ba giáo tập ở dưới đài bạch ngọc dọc theo bậc thang chạy lên, giáo tập ở giữa trong tay cầm một hộp gỗ đen.

Trong quá trình đi lên, tầm mắt của hai giáo tập khác một mực không rời khỏi hộp gỗ đen.

Hộp to bằng đầu người.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...