Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1417: Chương 1417: Phố phường
Hậu Thập Tam Kiếm cười khẽ một tiếng:
- Hiện tại mục tiêu lớn nhất của ta chính là có thể tiếp được một kiếm đó của Tông chủ.
- Có điều ngươi đừng hiểu lầm, kiếm thứ tư của ta không có liên hệ bao lớn với một kiếm mà Tông chủ sử ra, lời sư phụ nói khiến ta tỉnh ngộ, việc gì phải cân nhắc kiếm pháp của Tông chủ, đó là không cần thiết.
- Ta chỉ cần kiếm thứ tư sử ra mạnh hơn một kiếm đó của Tông chủ là được rồi, kiếm pháp trước giờ không liên quan tới cảnh giới.
Toàn trường yên tĩnh, Hậu Thập Tam Kiếm này không khỏi quá cuồng vọng rồi, cho dù một kiếm đó chỉ là một kiếm tông chủ Kiếm Tông tùy ý vung ra, nhưng đâu phải là kiếm khách tầm thường nói vượt qua là có thể vượt qua?
Sắc mặt Chu Phàm nghiêm túc nhìn Hậu Thập Tam Kiếm.
- Ta sinh ra trong phố phường, phố phường là một thế giới vĩnh viễn tràn ngập nhân khí.
Kiếm hoàn trong tay Hậu Thập Tam Kiếm được bẻ thẳng, lại thành hắc kiếm trước kia,
- Chu huynh, kiếm này vẫn chưa thành hình, nhưng ta cũng chỉ có kiếm này, nếu ngươi có thể tiếp được kiếm này của ta, vậy ta sẽ trực tiếp nhận thua.
- Mời chỉ giáo.
Kiếm tứ thị tỉnh!
Kiếm xuất huyễn tượng sinh.
Chu Phàm nhìn thấy một thế giới phố phường huyên náo, hắn nhìn thấy tiểu hài vui cười mặt đen xì chạy trên đường phố, hắn nhìn thấy người bán hàng rong gánh hàng hóa, nhìn thấy tiểu phiến bày quán ven đường, phụ nhân đứng ở trước cửa lớn giọng gọi hài tử của mình về nhà ăn cơm.
Thế giới phố phường hoàn chỉnh đầy nhân khí, khiến người ta không thể không tiếp tục nhìn chằm chằm.
Thế giới sống động khiến người ta trầm luân.
Chỉ là phòng ốc ở cách đó không xa chung quy có chút hư ảo không chân thực.
Chu Phàm hít sâu một hơi, khí tức thân thể hắn biến thành cuồn cuộn, hoàn toàn nạp thế giới phố phường này vào.
Nước biển màu đen chảy ngược vào đường phố, phá hủy những người tràn ngập khí tức sinh hoạt đó cùng với tất cả, giống như nổi lên một nạn lụt.
Khi ảo tượng biến mất, mũi kiếm đã bồng bềnh dừng lại trước chóp mũi Chu Phàm.
Đao gỉ Trong tay Chu Phàm nhẹ nhàng gạt một cái, hắc kiếm bị đẩy ra, rơi xuống đất.
Khóe miệng Hậu Thập Tam Kiếm tràn ra một tia máu, hai mắt tản mạn của hắn mới khôi phục tầm nhìn, hắn đã tỉnh táo lại cười khổ nói:
- Ta nhận thua.
Hậu Thập Tam Kiếm cúi người nhặt hắc kiếm lên cất vào trong hộp kiếm, chắp tay thi lễ với Chu Phàm rồi nhảy xuống lôi đài.
Dưới lôi đài không ít người đó lộ ra vẻ ngỡ ngàng.
Trong tầm nhìn bọn họ, bọn họ chỉ nhìn thấy Hậu Thập Tam Kiếm chém ra một kiếm rất chậm.
Không có kiếm khí khuấy động, ngay cả chân khí cũng nội liễm mà không.
Giống như một kiếm mà người thường cũng có thể đâm ra.
Nhưng chính là một kiếm như vậy, Chu Phàm không né tránh, cho đến khi kiếm sắp xuyên qua đầu Chu Phàm, Chu Phàm mới rút kiếm.
Mà lúc này Hậu Thập Tam Kiếm lại không chút do dự nhận thua.
Một màn này khiến không ít các thí sinh đều làm vẻ mặt bối rối.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Chỉ có mấy thí sinh Đỗ Nê, Lý Trùng Nương là đoán được một chút, nhưng lại không dám khẳng định.
- Chu Phàm thắng, đạt được hạng nhất lôi đài thí lần này, Hậu Thập Tam Kiếm xếp thứ hai.
Giáo tập hơi ngẩn ra vội vàng nói.
Chu Phàm sớm đã cất song đao vào trong vỏ đao, sắc mặt bình tĩnh nhảy xuống lôi đài, nhưng một kiếm vẫn chưa thành thục đó của Hậu Thập Tam Kiếm lại vẫn mang tới cho hắn xúc động rất lớn.
Nếu không có Ngụy Hải Vô Lượng Thế, một kiếm không thể tránh đó sợ rằng đã sớm đâm bị thương thậm chí giết chết hắn.
- Đây là…
Trương Lý lão thái gia tạm dừng một chút mới động dung nói:
- Là kiếm ý sao?
- Chắc vậy.
Trọng Điền cũng mắt lộ dị sắc vẻ mặt kinh ngạc nói:
- Tuổi này cảnh giới này đã ngộ ra kiếm ý, cho dù kiếm ý chưa hoàn chỉnh, nhưng thiên phú của Hậu Thập Tam Kiếm này không khỏi quá tốt rồi, hắn còn là đệ tử ngoại môn của Kiếm Tông…
- Hắc, nếu Kiếm Tông không coi trọng hắn, ta ngược lại muốn thu hắn vào trong Trương Lý gia của ta.
Trương Lý lão thái gia nghĩ một chút rồi nói:
- Ta có thể giúp hắn có được đãi ngộ giống như tiểu Hồ.
Trọng Điền cười nói:
- Ta khuyên ngươi đừng nghĩ quá nhiều, Hậu Thập Tam Kiếm có thiên phú như vậy, sao Kiếm Tông có thể không coi trọng, nếu không coi trọng, thiên phú của hắn có tốt tới mấy, cũng không thể tu luyện tới cảnh giới này nhanh như vậy, hắn không thể tiến vào nội môn, chỉ là bị quy củ của Kiếm Tông hạn chế mà thôi, trên thực tế hắn chính là đệ tử hạch tâm của Kiếm Tông.
- Nếu ngươi muốn cướp người của Kiếm Tông, ta đoán cao thủ của Kiếm Tông rất nhanh sẽ tới cửa xin ngươi chỉ giáo.
Trương Lý lão thái gia ho khan một tiếng nói:
- Ta cũng chỉ là nói vậy mà thôi, sao có gan cướp đệ tử với Kiếm Tông.
- Kiếm của Hậu Thập Tam Kiếm lợi hại, nhưng hắn vẫn thua.
Viên Hải bỗng nhiên mở miệng nói.
Trọng Điền và Trương Lý lão thái gia đều trầm mặc một chút.