Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1416: Chương 1416: Dùng hết trò xiếc rồi (2)
Khí thế của Chu Phàm đột nhiên thay đổi.
Vô Lượng!
Sáu kiếm hoàn thuận lợi cắt qua, nhưng giống như cắt vào trong không khí vậy.
Thân thể của Chu Phàm vẫn hoàn chỉnh, hắn quát lạnh một tiếng, chân khí trên đao đột nhiên nổ tung, bổ cho ba kiếm hoàn dính trên đao bay ngược ra sau.
Kiếm hoàn một mực xoay tròn phát ra tiếng vù vù.
Sáu kiếm hoàn đó hóa thành một đạo hình cung, né tránh Chu Phàm, tụ lại với ba kiếm hoàn khác.
Mọi người quan chiến dưới lôi đài phát ra tiếng xì xào, cho dù bọn họ đã sớm thấy phương pháp phòng ngự đặc biệt này của Chu Phàm, nhưng lần này nhìn thấy vẫn khiến bọn họ cảm thấy giật mình.
Ngay cả kiếm hoàn cắt trúng cũng không thể làm thương tổn tới hắn sao?
- Thủ đoạn phòng ngự lợi hại quá, nhưng loại thủ đoạn phòng ngự này có thể vô hạn vô hạn sao?
Trong kiếm hoàn truyền ra thanh âm của Hậu Thập Tam Kiếm.
Lần này hắn không lộ bộ dạng, chín kiếm hoàn lại lần nữa bắn nhanh đến.
- Đương nhiên không thể phòng ngự vô hạn, nhưng ngươi cho rằng ta chỉ có thể phòng ngự sao?
Chu Phàm rút Đức Tự Đao trên lưng xuống, lạnh lùng nói.
Đức Tự Đao ở tay trái chém bổ, thân đao biến thành màu vàng kim, có vô số Phi Vũ màu vàng bắn ra.
Bao phủ toàn bộ kiếm hoàn.
Phi Vũ màu vàng còn lại đánh lên trên phù trận phòng ngự, trực tiếp xuyên qua, mới chậm rãi tiêu tán.
Người quan chiến đứng ở phía Phi Vũ màu vàng đều trán toát mồ hôi lạnh, công kích đáng sợ quá.
Phi Vũ màu vàng huy hoàng sáng lạn, rực rỡ sáng đẹp, nhưng chỉ chợt lóe rồi biến mất.
Sau Phi Vũ màu vàng, chín kiếm hoàn bị đánh cho lồi lõm, lờ mờ có tiếng gào thét truyền ra.
Chín kiếm hoàn hợp thành một, rơi xuống đất lộ ra thân ảnh của Hậu Thập Tam Kiếm.
Nhưng Hậu Thập Tam Kiếm vừa xuất hiện, hắn nhổ ra một ngụm máu, trên thân thể hắn không nhìn thấy bất kỳ vết thương nào.
Chu Phàm có chút khó hiểu, nhưng hắn đã lao về phía Hậu Thập Tam Kiếm, không định cho Hậu Thập Tam Kiếm cơ hội thở dốc.
Sắc mặt Hậu Thập Tam Kiếm trắng bệch, thân thể hắn lại biến mất.
Chu Phàm hơi nhíu mày, loại năng lực tùy thời có thể ẩn thân này thật sự rất khó giải quyết.
Hậu Thập Tam Kiếm xuất hiện ở bên trái Chu Phàm không xa, hắn sắc mặt trắng bệch lại ho ra một ngụm máu, trong mắt lộ vẻ hoảng sợ,
- Một chiêu đáng sợ quá, thiếu chút nữa thì làm hỏng kiếm của ta rồi.
Chu Phàm xoay người, chân khí vì sử dụng Bạo Vũ Linh mà tiêu hao trong cơ thể hắn đang cấp tốc khôi phục, hắn thản nhiên nói:
- Hầu Hí Tam Thức của ngươi ta từng thấy rồi, nếu không có trò mới, ngươi sẽ thua.
Hậu Thập Tam Kiếm trầm mặc một chút nói:
- Ta vẫn là lần đầu tiên gặp phải đối thủ mà Hầu Hí Tam Thức cũng không thể đối phó, có điều một kiếm khách có thể kiêu ngạo, nhưng không thể cho rằng hắn chính là vô địch thiên hạ.
- Ta biết sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày này, nhưng kiếm pháp của ta gọi là Hậu Thập Tam Kiếm, vậy không chỉ có ba kiếm này.
- Kỳ thật sau khi cân nhắc ra ba kiếm này, ta một mực đang cân nhắc kiếm thứ tư nên là bộ dạng gì.
Chu Phàm lắng nghe, hắn đang nghĩ biện pháp đối phó Hậu Thập Tam Kiếm tùy thời có thể ẩn thân, biện pháp tốt nhất chính là sử dụng Long Thần Ngữ giam cầm Hậu Thập Tam Kiếm, nhưng muốn làm vậy phải tiếp cận, bằng không thi triển Long Thần Ngữ ở phạm vi lớn, Long Thần Huyết tiêu hao quá lợi hại, một khi thất bại, hắn rất có thể sẽ lâm vào trong khốn cảnh.
- Cho đến có một lần, ta may mắn được nhìn thấy Tông chủ một kiếm giết chết một tu sĩ đến Kiếm Tông khiêu khích, ta mới biết kiếm thứ tư của ta nên như thế nào.
Tông chủ Kiếm Tông được gọi là thiên hạ đệ nhất kiếm khách trong thiên hạ đệ nhất, cường giả mà kiếm khách Đại Ngụy sùng bái nhất.
Nghe Hậu Thập Tam Kiếm nhắc tới tông chủ Kiếm Tông, sắc mặt tất cả mọi người đều nghiêm túc nhìn hắn.
Chu Phàm cũng không ngoại lệ, chân khí của hắn chưa triệt để khôi phục, muốn dùng thêm một lần Bạo Vũ Linh, vẫn không đủ, cho nên hắn nguyện ý nghe một chút.
- Trong thiên hạ, người đáng để Tông chủ nghiêm túc xuất kiếm không nhiều lắm, một kiếm đó kỳ thật rất tùy ý.
Hậu Thập Tam Kiếm bình luận như vậy, trong mắt hắn lộ ra vẻ ngưng trọng,
- Nhưng cho dù là một kiếm tùy ý đó, cũng khiến ta không màng cơm nước nửa tháng.
- Nửa tháng đó thiếu chút nữa thì phế đi ta, về sau là sư phụ ta ném ta vào trong hồ đông, ta mới giật mình tỉnh lại.
- Sư phụ dường như biết ta đang nghĩ gì, hắn ý vị thâm trường nói kiếm pháp của Tông chủ không phải ai cũng có thể cân nhắc, trước kia Kiếm Tông từng xuất hiện người vì cân nhắc kiếm pháp của Tông chủ mà phát điên.
- Đó rốt cuộc là một kiếm như thế nào?
Chu Phàm bị khơi dậy lòng hiếu kỳ hỏi.
- Không nguy hiểm như ngoại giới nghĩ, Tông chủ sử ra một kiếm đó rất đơn giản, rất mộc mạc, nhưng người đó lại không thể không tiếp, từ đó bị một kiếm chặt bỏ đầu, ta đến nay vẫn không rõ Tông chủ là làm được thế nào.