Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1408: Chương 1408: Vô liêm sỉ (2)
Hậu Thập Tam Kiếm đi xuống lôi đài, hắn nhìn Chu Phàm.
Chu Phàm hơi nhướng mày, Hậu Thập Tam Kiếm này cho dù cảnh giới không bằng Nhất Hành, nhưng thực lực tổng hợp không khỏi quá mạnh, nhất là Hầu Hí Tam Thức của hắn.
Chu Phàm thấy lôi đài số một đã kết thúc chiến đấu, hắn nhìn về phía lôi đài số hai.
Trên lôi đài số hai, Đỗ Nê và Nhất Hành đấu kịch liệt kịch liệt, sớm sử ra thiên phú quái quyệt của hắn phối hợp với cảnh giới tu vi võ đạo.
Từng đoàn bùn nhão bắn ra rồi phát nổ.
Nhưng Nhất Hành đánh ra mỗi một chưởng đều có thể đánh nát một đoàn bùn nhão.
Nhất Hành rất khó đánh phá phòng ngự của Đỗ Nê, nhưng dựa vào chưởng pháp Khí Cương Đoạn lại từng chưởng bức cho Đỗ Nê xuống lôi đài.
Đỗ Nê rơi xuống lôi đài, thân thể của hắn mới từ hình thái quái nê khôi phục lại, hắn hừ một tiếng nói:
- Dùng cảnh giới cao bắt nạt người thì tính là bản sự gì, vì sao ngươi nguyện ý áp chế cảnh giới đánh với Chu Phàm? Lại không thể áp chế cảnh giới đến Võ Thức Đoạn đánh với ta.
Nhất Hành nhìn Chu Phàm đang ở dưới lôi đài quan chiến, sau đó mới nhìn Đỗ Nê nói:
- A di đà Phật, lúc trước chỉ là lời cuồng vọng của tiểu tăng, hiện tại tiểu tăng không dám khinh thường bất kỳ một đối thủ nào nữa.
- Huống hồ Đỗ thi chủ là võ giả Võ Thức Đoạn lại có thiên phú quyệt nhân, ta nào dám nhường?
- Sao hòa thượng ngươi lại học loại bản sự vô liêm sỉ này?
Đỗ Nê căm tức nói.
Nhất Hành biết tính cách của Đỗ Nê, hắn không cãi nhau với Đỗ Nê, sau khi xuống lôi đài, hắn đi sang một bên ăn một viên đan dược để khôi phục.
Muốn thắng Đỗ Nê cũng không dễ dàng như vậy, hắn vì muốn kết thúc chiến đấu nhanh, tiêu hao cũng không nhỏ.
Lôi đài số hai đã kết thúc chiến đấu.
Vậy còn lại lôi đài số bốn và lôi đài số năm.
Chu Phàm chạy tới lôi đài số bốn và lôi đài số năm.
Sau đó thấy Trứu Thâm Thâm liên tục dùng mấy đạo kiếm cương bổ vào một cái thùng gỗ to lớn.
Bổ cho thùng gỗ xuất hiện từng vết kiếm nông sâu không đồng nhất.
Trong thùng gỗ truyền ra tiếng kêu rên của Hạc Nhất Minh:
- Ta đầu hàng, ngươi đừng bổ nữa, còn bổ nữa bản mệnh khí cụ này của ta sẽ bị hủy mất.
Nói xong thùng gỗ tự lăn xuống lôi đài, nắp thùng gỗ có quang mang phù tuyến màu trắng sáng lên rồi co rút lại, thân thể dài rộng đó của Hạc Nhất Minh từ trong thùng gỗ chui ra.
Hắn mặt mũi bầm dập, lộ ra vẻ rất chật vật.
- Trứu Thâm Thâm thắng.
Giáo tập vội vàng hô.
Trứu Thâm Thâm thu hồi kiếm, hắn liếc Chu Phàm một cái, mới nhảy xuống lôi đài.
Sao mỗi người thắng đều nhìn ta một cái vậy… Chu Phàm có chút không biết phải nói gì nghĩ.
Lúc này Chu Phàm mới nhìn về phía lôi đài số bốn.
Chiến đấu của hai nữ tử trên lôi đài số bốn hiển nhiên vẫn chưa kết thúc.
Tiếng ca thỉnh thoảng lại ngân nga thỉnh thoảng lại kỳ ảo mờ mịt, thỉnh thoảng lại bén nhọn chói tai.
Mỗi lần tiếng ca biến hóa, roi trong tay Dạ Lai Thiên Hương mặc áo đỏ lại có biến hóa đặc thù.
Khi tiếng ca ngân nga, roi sẽ biến thành mềm mại, khi tiếng ca kỳ ảo mờ mịt tiên pháp cũng sẽ biến thành kỳ ảo mờ mịt, khi tiếng ca bén nhọn chói tai tiên pháp tràn ngập tính công kích.
Đồng thời tiếng ca còn có thể bám vào trên roi cùng quất tới Lý Trùng Nương.
Lý Trùng Nương dường như rơi vào hạ phong, thân thể nàng bao phủ quang quyển màu vàng chống đỡ Thiên âm của Dạ Lai gia, kiếm chỉ búng ra ngưng tụ thành kiếm khí đan vào cùng một chỗ với chân khí của roi, phát ra tiếng bốp bốp.
Roi trong tay Dạ Lai Thiên Hương hoặc quất hoặc vẩy hoặc quét hoặc quấn, phối hợp với tiếng ca nàng phát ra, thế công sắc bén.
Chu Phàm có chút kinh ngạc, Dạ Lai Thiên Hương dường như ngay cả Võ Thức Đoạn cũng không phải, không ngờ có thể giằng co với Lý Trùng Nương là Khí Cương Đoạn lâu như vậy?
Cho dù có là cộng thêm thiên phú quyệt nhân Dạ Lai Thiên Lại của Dạ Lai gia, cũng có chút bất khả tư nghị.
Nhưng rất nhanh Chu Phàm liền phát hiện, Lý Trùng Nương dường như vẫn lưu lại dư lực, nàng mỗi lần chỉ phòng ngự, không chủ động phản kích.
Nhìn thì là Dạ Lai Thiên Lại khiến Lý Trùng Nương bó tay bó chân, nhưng trên thực tế lại không phải như vậy.
Chu Phàm nhìn ra Lý Trùng Nương lưu lại dư lực, ngược lại không quá lo lắng.
Dư quang ở khóe mắt Lý Trùng Nương quét nhìn lôi đài một chút, nàng nhìn thấy Chu Phàm, kiếm chỉ trong tay bỗng nhiên biến ảo, kiếm khí ngưng cương liên tục bắn ra, kiếm khí thay đổi liên tục bức cho Dạ Lai Thiên Hương liên tục lui về phía sau.
Tiếng ca trong miệng Dạ Lai Thiên Hương không ngừng, nhưng hiển nhiên có chút khí loạn, biến thành đứt quãng.
Cuối cùng nàng bị Lý Trùng Nương bức cho liên tục phải chuyển động né tránh kiếm khí, váy màu đỏ bay lên theo, lộ hết dáng người mạn diệu.
Cho dù Dạ Lai Thiên Hương nỗ lực chống đỡ, vẫn bị bức rơi xuống lôi đài.
- Dạ Lai cô nương, đa tạ đa tạ.
Lý Trùng Nương chắp tay nói.