Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1406: Chương 1406: Tam đại chủ đào tạo (2)
Hơn nữa độc tố Ôn Hiểu phát ra vẫn đang ý đồ đột phá phòng ngự của Ngân Ngự Phù.
Tuy cho dù Ngân Ngự Phù bị đột phá, Chu Phàm còn có thủ đoạn phòng ngự khác, nhưng hắn vẫn không muốn Ngân Ngự Phù bị hủy.
Ôn Hiểu ở bên khác thấy Ô Băng Tử đã cầm chân Chu Phàm, hắn lại bắt đầu cởi băng vải ở chân trái, cánh tay trái Ô Băng Tử đã thành như que củi, không có một chút huyết nhục.
Đây là cái giá của nuôi trùng, cho dù không phải dùng huyết nhục cho trùng ăn, nhưng trùng khí khó tránh khỏi sẽ tạo thành một chút ảnh hưởng đối với thân thể.
Nhất là Ôn Hiểu nuôi rất nhiều trùng.
Băng vải ở Chân trái được cởi bỏ, có thể nhìn thấy một đám nghĩ trùng màu đỏ sậm, thân trùng đỏ sậm óng ánh, có thể nhìn thấy rõ ràng nội tạng tinh xảo.
- Đây là Thổ Độc Nghĩ.
Sắc mặt Trọng Điền nghiêm lại, nhận ra loại nghĩ trùng.
Thổ Độc Nghĩ là một loại trùng danh khí không nhỏ ở Tây Man Trùng Giáo, loại trùng này không biết bay, nhưng sau khi rơi xuống đất bò cực nhanh, thân mang kịch độc đồng thời sức cắn kinh người, chỉ cần để nó cắn đứt một chút da, độc tố sẽ xâm nhập vào cơ thể người, giết chết đối thủ.
- Tu sĩ của Tây Man Trùng Giáo khi ở Võ cảnh bởi vì tinh lực có hạn, tối đa chỉ có thể lựa chọn một loại linh trùng để đào tạo chính, nhưng Ôn Hiểu này nói mình có ba loại, thiên phú nuôi trùng bực này…
Trọng Điền cảm thấy có chút kinh hãi.
Thổ Độc Nghĩ còn chưa bò xuống, thân ảnh của Chu Phàm đã tới trước người Ôn Hiểu.
Phía sau Chu Phàm có Ô Băng Tử vù vù đuổi theo.
Chân Ôn Hiểu dùng sức bước một cái, muốn rời khỏi nơi này trước.
Nhưng lại hô lên một đạo âm tiết kỳ dị.
Long Thần Ngữ.
Gợn sóng màu vàng mắt người không nhìn thấy bao phủ Ôn Hiểu.
Chu Phàm vung Đức Tự Đao, thân đao dày rộng quét ra.
Ầm.
Dưới sự xen lẫn của chân khí và khí lực to lớn, Ôn Hiểu thân thể lại tạm dừng bị quét bay, rơi ra ngoài lôi đài, dưới chân của hắn có con kiến đỏ sậm rơi xuống.
Ôn Hiểu mắt thấy sắp rơi xuống đất, nhưng lúc này thân thể của hắn lại bồng bềnh bay lên, cả người lại hạ xuống lôi đài.
Mơ hồ có thể thấy được trên băng vải của hắn lộ ra mười đôi cánh lông trong suốt dài một ngón tay, chính là những cánh lông này đã mang Ôn Hiểu về.
Ba vị giáo tập ở dưới lôi đài ngơ ngác nhìn nhau, vội vàng hô ngừng thi đấu.
Trong miệng Ôn Hiểu phát ra tiếng huýt sáo đặc biệt, bảo hai đàn trùng ngừng đánh tới Chu Phàm.
Chu Phàm quay đầu nhìn ba vị giáo tập, không rõ vì sao giáo tập lại muốn dừng thi đấu.
- Ôn Hiểu đã bay ra khỏi lôi đài, nhưng chưa rơi xuống đất, loại tình huống này chúng ta vẫn là lần đầu tiên gặp phải, cần thương lượng một chút xem nên tài quyết như thế nào?
Một vị trong ba giáo tập nói.
Lúc này Trọng Điền cũng đi tới, thương lượng với ba vị giáo tập.
Ôn Hiểu và Chu Phàm chỉ có thể kiên nhẫn chờ.
- Không ngờ ngươi nhanh như vậy đã lại nhìn ra một khuyết điểm của ta.
Ôn Hiểu bỗng nhiên mở miệng nói,
- Ngươi biết ta có Phệ Giáp Trùng có thể ngăn cản công kích của ngươi, cho nên vừa rồi ngươi mới đổi đâm thành vỗ, muốn đánh ta bay ra khỏi lôi đài, thắng trận tỷ thí này.
Chu Phàm quả thật mang tâm tư như vậy, chỉ là hắn không ngờ Ôn Hiểu còn có thể bay về.
Dưới băng vải này của Ôn Hiểu này rốt cuộc cất giấu bao nhiêu loại trùng tử, còn nữa, hắn là khống chế những trùng tử này thế nào?
Chu Phàm cảm thấy rất thú vị.
Ô Băng Tử di động ở trước người Ôn Hiểu, mà Thổ Độc Nghĩ đỏ sậm thì bò đi bò lại dưới chân hắn.
Chu Phàm nói:
- Cho dù lần này thư viện phán ngươi không thua, lần sau cũng không có vận khí tốt như vậy đâu, ngươi vẫn không thể ứng phó loại năng lực có thể khiến ngươi mất đi sức hành động này của ta.
- Loại năng lực này quả thật phiền.
Ôn Hiểu gật đầu,
- Ngay cả Thổ Độc Nghĩ và Ô Băng Tử của ta cũng không thể may mắn tránh được.
Ôn Hiểu không nói hắn có thể đối phó loại năng lực này không.
Khi Hai người nói chuyện trọng tài đã đưa ra kết quả, Trọng Điền nói:
- Chúng ta xác nhận rơi xuống đất mới tính là thua, tỷ thí tiếp tục.
Vừa nghe nói tỷ thí tiếp tục, thân thể của Chu Phàm lại mơ hồ biến mất, lập tức xuất hiện ở trước người Ôn Hiểu.
Hai mắt Ôn Hiểu lóe lên vẻ tàn khốc, băng vải cả người hắn đột nhiên lỏng ra, vô số trùng tử bay ra.
Khủng bố nhất là một loại trùng tử theo thế sắc bén bay về phía Chu Phàm.
Đây là Võ Thế của Ôn Hiểu.
Cách nghĩ của Ôn Hiểu rất đơn giản, hắn cảm thấy đã không thể tránh được loại năng lực khiến người ta dừng lại và thân pháp quỷ dị đó của Chu Phàm, vậy thì không cần tránh nữa.
Hắn muốn dùng Võ Thế của mình quyết một trận tử chiến với Chu Phàm.
Trong miệng Chu Phàm toàn thân bao phủ dưới quang mang của Ngân Ngự Phù lại phát ra âm tiết quái dị.
Tất cả đều ngừng lại, vô số trùng tử đang ập tới, Ôn Hiểu cũng vậy.