Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1405: Chương 1405: Tam đại chủ đào tạo

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm cười khẽ ngắt lời:

- Chưa đánh thì sao biết được thắng bại?

Chu Phàm vừa dứt lời, ngọc bội hình tròn đeo bên hông đột nhiên tỏa ra ánh sáng màu bạc, lồng ánh sáng tản ra bao phủ Chu Phàm.

Ôn Hiểu ồ một tiếng, trong hai tay áo hắn bắn ra hai thanh chiết đao, trong nháy mắt hắn nắm chặt chiết đao, thân thể nhấp nhoáng, đã đến trước người Chu Phàm, song chiết đao đột nhiên bổ ra, hóa thành vô số đao ảnh.

Khi Ôn Hiểu tới, đao gỉ của Chu Phàm đã vung ra.

Tiếng leng keng không ngừng vang lên, đao gỉ cản lại thế công của song chiết đao.

Ngân Ngự Phù vẫn phát ra ngân quang bao phủ Chu Phàm, điều này cho thấy sau khi Ôn Hiểu đi lên lôi đài đã lặng lẽ tán phát một loại độc khí hoặc nguyền rủa, bằng không Ngân Ngự Phù sẽ không bị kích hoạt.

Khi Chu Phàm vung ra đao pháp, kẽ răng hắn đột nhiên phát ra âm tiết quái dị.

Long Thần Ngữ!

Thân thể của Ôn Hiểu cứng đờ.

Đây chỉ là Long Thần Ngữ cấp rất nhỏ, cũng chỉ có thể tạo thành một thoáng tạm dừng.

Nhưng đối với Chu Phàm mà nói là đủ rồi, đao gỉ của hắn nhanh tới tuyệt luân đâm về phía chỗ bụng Ôn Hiểu.

Ôn Hiểu thân thể đã cứng ngắc căn bản không kịp làm chuyện gì.

Keng.

Nhưng đao gỉ bọc các loại lực lượng lại giống như đâm trúng thép tấm, dừng trước băng vải màu trắng dưới quần áo không thể tiến thêm, tia lửa bắn ra.

Ôn Hiểu bị đâm cho bay ra, thân thể hắn ở trong không trung lăn một vòng mới vững vàng hạ xuống cách đó không xa, không rơi ra khỏi lôi đài.

Chu Phàm cảm thấy có chút kinh ngạc, đao này của hắn là không hề lưu thủ, chân khí hùng hậu cộng thêm Viêm Dương Khí, Không Âm Quỷ Lôi, Thanh Hắc Quỷ Khí, đừng nói là thép tấm, cho dù là tài luyện rèn binh khí vô cùng cứng rắn cũng sẽ bị một đao đâm xuyên.

Ôn Hiểu cúi đầu nhìn áo đã rách ra một lỗ thủng, dưới lỗ thủng của áo, trong băng vải màu trắng đó có một con trùng tử màu xanh lục dài bằng hai đốt ngón tay, thân thể dẹt bò ra.

Sau khi trùng tử bò ra, giáp xanh trên người nó vỡ từng khúc, rơi xuống đất.

Trùng tử màu xanh lục rơi xuống đất không nhúc nhích, hiển nhiên là đã chết ngắc rồi.

Chu Phàm thu hồi tầm mắt, hắn hiểu được, vừa rồi là trùng tử đó ngăn cản một đao của hắn, cứu Ôn Hiểu.

Trọng Điền có chút kinh ngạc, hắn vốn cho rằng đao Chu Phàm đâm ra sẽ kết thúc tỷ thí, không ngờ Ôn Hiểu còn đào tạo được Phệ Giáp Trùng (trùng mặc giáp) có thể chống đỡ đao này.

Chỉ là Phệ Giáp Trùng không dễ đào tạo, Trọng Điền cho rằng Ôn Hiểu không có bao nhiêu Phệ Giáp Trùng này.

- Ta đã xuống ngươi tỷ thí, biết ngươi có một loại năng lực có thể khiến thân thể người ta tạm dừng.

Ôn Hiểu trầm giọng nói:

- Loại năng lực này nhìn thì không bắt mắt, nhưng ở thời điểm mấu chốt lại có thể trở thành trí mạng trí mạng cho đối thủ.

- Ta vốn cho rằng ta có thể thoát khỏi loại giam cầm này, không ngờ ta vẫn xem thường nó.

Chu Phàm hơi nhướng mày, Ôn Hiểu có thể biết điểm này, hắn không cảm thấy bất ngờ quá lớn, trên thực tế không chỉ là Ôn Hiểu, chắc rất nhiều người đều nhìn ra được Chu Phàm có loại năng lực này.

Nhưng cho dù biết thì sao?

Long Thần Ngữ chính là không dễ đối phó.

Nhưng dưới bao phủ của Long Thần Ngữ, trùng tử cũng không thể động đậy, chẳng lẽ trên người Ôn Hiểu bao phủ Phệ Giáp Trùng nhiều không đếm được ư?

- Cho nên chiến đấu cận thân với ngươi là một chuyện rất nguy hiểm.

Ôn Hiểu lại chậm rãi nói, hắn vươn tay phải ra tóm lấy băng vải quấn trên tay trái, dùng sức kéo một cái.

Băng vải xoắn ốc rụng ra.

Trên cánh tay trái của Ôn Hiểu toàn là trùng tử đen xì nhiều chi chít, mỗi một con đều chỉ to bằng ruồi nhặng, chúng lẳng lặng bám trên cánh tay.

- Đây là Ô Băng Tử, một trong tam đại trùng tử mà ta đào tạo chính.

Ôn Hiểu nhìn cánh tay trái của mình, thản nhiên nói.

Ôn Hiểu vừa dứt lời, thân thể của Chu Phàm đã hiện lên ở phía bên phải hắn, đao gỉ bổ ra.

Cũng không ai quy định, khi đối phương nói chuyện thì không thể động thủ.

Đao gỉ nhanh tới chỉ có thể nhìn thấy một luồng ánh sáng mờ mờ.

Ô Băng Tử ở cánh tay trái Ôn Hiểu bay lên, tốc độ cũng nhanh tới kinh người, trùng tử nhỏ như ruồi nhặng ngưng tụ thành một đạo dây nhỏ đen xì.

Ầm.

Đao gỉ bổ vào dây trùng đó, bộc phát ra một trận khí toàn, khuếch tán ra xung quanh.

Lúc này thân thể của Ôn Hiểu đã giống như ảo ảnh bắn ra, để mặc băng tuyến đen xì đàn Ô Băng Tử ngưng tụ thành triền đấu với Chu Phàm.

Trong chớp mắt Chu Phàm đã bổ ra mấy chục đao, mỗi một đao đều chém xuống băng tuyến đen xì, băng tuyến rất cứng, mỗi lần hạ xuống chỉ bổ được mấy con Ô Băng Tử.

Nhưng Ô Băng Tử quá nhiều, đánh chết mấy con, Ô Băng Tử khác lại sẽ bổ khuyết khe hở, sẽ không để cho băng tuyến tách ra.

Những trùng tử này sẽ không đơn độc công kích, chúng mỗi lần đều quấn lại thành dây giống như dây thừng thắt tới Chu Phàm.

Chu Phàm chưa từng gặp phải chuyện như vậy.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...