Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1399: Chương 1399: Cải thiện quan hệ (2)
Vậy thì đoạn tuyệt quan hệ đi… Chu Phàm nói thầm một câu ở trong lòng, nhưng hắn không thể nói như vậy, nếu nói như vậy, Thực Phù khẳng định sẽ tức giận, hắn rụt rè hỏi:
- Ngươi nghĩ thế nào?
Triệu Nhã Trúc cũng giỏng tai lắng nghe.
- Ta không biết.
Thực Phù nhìn mặt sông màu xám, buồn bã nói.
Chu Phàm thở phào một hơi, hắn rất sợ Thực Phù nói một câu ‘Ta nghe mẹ ta’, vậy đả kích đối với hắn là quá lớn.
Hắn mừng thầm trong lòng, Thực Phù nói không biết, vậy chứng tỏ nữ nhi này vẫn có một chút hảo cảm với hắn, bằng không sẽ không nói như vậy.
Tâm tư của Chu Phàm chuyển động, nghiêm túc nói:
- Ta không thể khiến mẹ ngươi không hận ta, nhưng ta có thể cam đoan với ngươi, nếu mẹ ngươi không đến giết ta, ta sẽ không tìm bọn họ làm phiền, nếu bọn họ muốn giết ta, ta cũng không thể khoanh tay chịu chết.
Nhân Yêu Bạch chung quy vẫn là mẹ của tiểu nha đầu, ta không thể chủ động đi giết mẹ của tiểu nha đầu, khiến nàng hận ta cả đời, như vậy quá máu chó, nhưng nếu Nhân Yêu Bạch thật sự dám đến giết ta, hừ, vậy xin lỗi, ta chỉ có thể lạt thủ tồi hoa… Phì, là thống hạ sát thủ!
Tin rằng đến lúc đó tiểu nha đầu cũng sẽ chỉ thương tâm một thời gian mà thôi, chắc sẽ tha thứ cho ta… Chu Phàm nghĩ đến đây, chỉ mong thể Nhân Yêu Bạch mau chóng tới cửa chịu chết.
Có điều Nhân Yêu Bạch không nắm chắc, khẳng định sẽ không ngốc nghếch tới chịu chết.
Hiện tại quan trọng nhất là phải mang tiểu nha đầu ra khỏi sào huyệt quái quyệt, trường kỳ ở cùng với những quái quyệt đó, sẽ không tốt đối với tâm linh trưởng thành của tiểu nha đầu, khiến nàng thân thiết hơn với nhân loại mới được.
Trên mặt Thực Phù lộ ra vẻ thống khổ rối rắm, nàng cũng hiểu không có khả năng khiến hắn đứng yên để mẹ tới giết, nàng không thể quá nghiêm khắc đối với điều này.
- Hay là, ta thề với thuyền, bảo đảm sẽ không lừa ngươi.
Chu Phàm lại nói.
- Không cần, ta tin ngươi.
Thực Phù thấp giọng nói.
Trong lòng Chu Phàm rất ấm áp.
Nhưng hai người nói xong việc này lại trầm mặc.
Lúc trước quan hệ của bọn họ rất kém, hiện tại một phát thành cha con, ngược lại không biết nên tiếp xúc thế nào cho thích hợp.
- Ngươi cho ta thêm một chút thời gian, ta muốn nghĩ thật kỹ nên làm như thế nào mới thích hợp.
Thực Phù lại nói khẽ.
- Được, bất kể bao lâu cũng được.
Chu Phàm nhếch miệng cười nói:
- Chỉ cần ngươi đừng không tiếp nhận ta là được.
Con mắt ngọc xanh của Thực Phù nhìn chằm chằm Chu Phàm, nàng dường như có lời muốn nói, nhưng vẫn cúi đầu nói:
- Chu Phàm, cám ơn ngươi…
Ài, vẫn không chịu gọi cha, trong lòng Chu Phàm có chút buồn rầu, nhưng hắn biết đêm nay có thể đạt tới hiệu quả này đã coi như rất không tồi rồi, việc này không gấp được.
Dẫu sao kết quả xấu nhất hắn dự đoán là Thực Phù không những không chịu nhận hắn, còn kêu gào muốn giết hắn.
- Ngươi mau đi tu luyện đi, ta thật sự muốn yên tĩnh.
Thực Phù lại nói.
Chu Phàm cao hứng đi tu luyện.
Thực Phù ngồi trên giáp bản, lại nhìn sông xám ngẩn ngơ.
Chu Phàm nhìn một màn này, hắn hít một hơi ở trong lòng, hắn biết việc này khó xử nhất là Thực Phù.
Nhân Yêu Bạch… Thôi, gọi mẹ của hài tử mình là nhân yêu, vẫn quá quái dị, nên nói Bạch Lãnh Tôn lợi dụng huyết nhục của hắn sinh ra Thực Phù, vốn rắp tâm bất lương, chắc là vì đối phó hắn.
Nhưng hắn cũng không nghĩ ra được biện pháp giải quyết tốt hơn, chỉ có thể tạm thời thử tu bổ quan hệ của hắn và Thực Phù, không để Thực Phù chịu ảnh hưởng của Ma Cô Yêu quá sâu, càng đi càng xa.
Đợi cho tới khi sắp có thể rời khỏi thuyền, Chu Phàm mới dừng tu luyện, cáo biệt Thực Phù.
May mà có thuyền, mỗi đêm hắn đều có thể nhìn thấy Thực Phù, khiến cho chuyện biến thành đơn giản hơn rất nhiều.
Thực Phù muốn nói lại thôi.
- Làm sao vậy, có phải có chuyện gì muốn nói với ta không?
Chu Phàm cười hỏi.
- Lúc trước ta tìm được ngươi là mượn lực lượng của mẹ, cho nên mẹ cũng biết ngươi ở đâu.
Thực Phù nói.
Chu Phàm trầm mặc một chút nói:
- Ngươi là muốn ta rời khỏi nơi đó, né tránh bọn họ à?
- Không phải.
Thực Phù lắc đầu:
- Mẹ nói ngươi là thiên tài, tiến bộ sẽ nhanh hơn nàng, trước khi chưa nắm chắc nàng sẽ không tới tìm ngươi nhanh như vậy, ta chỉ là muốn ngươi biết việc này mà thôi.
Trên mặt nàng lộ ra vẻ áy náy, nếu không phải nàng tin lời Triệu Nhã Trúc, mẹ sẽ không sẽ biết Chu Phàm ở đâu.
- Ngươi không cần áy náy, những cái này đều là việc nhỏ, ta biết rồi.
Trong lòng Chu Phàm lại ấm áp, nữ nhi vẫn biết quan tâm tới hắn.
Rất nhanh Chu Phàm biến mất khỏi thuyền.
Vốn Thực Phù cho rằng nàng cũng sẽ rời khỏi cùng Chu Phàm, nhưng không.
Thực Phù hơi nhíu mày nhìn về phía Triệu Nhã Trúc đang đưa lưng về nàng.
Nàng có thể tiếp tục ở lại trên thuyền, tất nhiên bởi vì Triệu Nhã Trúc, nàng hiện tại không có quá nhiều hảo cảm với Triệu Nhã Trúc, nhưng ác cảm cũng không quá nhiều.