Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1398: Chương 1398: Cải thiện quan hệ

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tay đang tóm đầu của Bạch Lãnh Tôn càng dùng sức, nàng tức giận hỏi:

- Ta muốn ngươi giết hắn, ngươi có giết không?

- Trả lời ta.

- Nếu ngươi nói không giết hắn, vậy ta sẽ giết ngươi.

- Cha.

Toàn thân Não Quân Sư run rẩy,

- Không thể làm như vậy, cha, để ta…

- Lão Tam, nếu ngươi còn dám nói một câu nữa, ta sẽ giết ngươi.

Cảm xúc bạo ngược của Bạch Lãnh Tôn đang tích lũy, nàng nhìn về phía Thực Phù:

- Nói đi, chẳng lẽ ta nuôi một kẻ câm điếc à?

Tròng mắt Thực Phù chuyển động, nàng nhìn tịch dương đã rơi xuống chỉ còn một đường viền, buồn bã nói:

- Ta không hạ thủ được.

Tất cả dường như đều trở nên tĩnh lặng.

Tay đang dùng sức của Bạch Lãnh Tôn lại thả lỏng, cứ lặp lại như vậy mấy lần, phẫn nộ dùng sức ném một cái.

Thực Phù bay, đập gãy một thân cây, mới ngã xuống đất.

- Phản đồ.

Bạch Lãnh Tôn xoay người đi vào trong động, thanh âm của nàng khuếch tán ra chung quanh:

- Cút, cút ra khỏi lĩnh vực của ta, đừng để ta lại gặp ngươi nữa, nếu không ta nhất định sẽ giết ngươi.

Thực Phù nằm trên mặt đất, con mắt xanh không ngừng có nước mắt chảy xuống.

Nàng đã bị trục xuất, sau này nàng không còn thuộc về Ma chi nhất tộc nữa.

Mẹ không tiếp nhận nàng.

Nàng không có nhà để về.

Não Quân Sư vội vàng đứng lên, đỡ Thực Phù, nó sợ cha đổi ý sẽ giết tiểu muội.

- Tiểu muội à, đừng lo lắng, cha hiện tại đang nổi nóng, chờ nàng hết giận, ngươi quay về xin lỗi là không sao.

Não Quân Sư an ủi.

Cho dù tốc độ trưởng thành của quái quyệt khác với con người, nhưng bất kể là như thế nào, tiểu muội sinh ra mới được mấy tháng, chuyện như vậy bất kể là quái quyệt hay là con người, đả kích đều rất lớn.

- Tam ca, vì sao lúc trước mẹ lại đặt tên cho ta là Thực Phù?

Thân thể Não Quân Sư cứng đờ, vội vàng nói:

- Ngươi đừng nghĩ lung tung.

- Có phải Thực Phù đồng âm với giết cha không? Ta từ khi sinh ra đã là để giết hắn đúng không?

Trong mắt nàng ấn chứa bi thương.

Đêm khuya.

Sau khi Chu Phàm làm xong tất cả chuyện có thể làm, nằm trên giường bắt đầu ngủ.

Tâm tình của hắn bất ổn.

Nằm một lúc lại thấy thấp thỏm khó có thể ngủ, hắn bắt đầu điều chỉnh hô hấp, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Sương mù quấn quanh thuyền gỗ.

Chu Phàm dùng tay phẩy phẩy sương mù trước mắt, tìm kiếm thân ảnh của Thực Phù.

- Ôi, đều tới rồi à.

Triệu Nhã Trúc đang ngồi cạnh bàn gỗ, tay nàng bóc niết hạt dưa bỏ vào miệng ăn, trên mặt tràn đầy nụ cười tươi vui.

Chu Phàm tức giận lườm Triệu Nhã Trúc một cái, giúp hắn mới thấy Thực Phù ngồi ở đuôi thuyền.

Chu Phàm đi tới, hắn nhìn tiểu cô nương đưa lưng về hắn, trầm mặc một chút gọi:

- Thực Phù.

- Ngươi đừng tới đây, ta không muốn nói chuyện với ngươi.

Thực Phù lạnh lùng nói.

Chu Phàm dừng chân, hắn cười khổ nói:

- Thực sự ta cao bằng ngươi, gặp một chuyện rất khó khăn, lúc ấy hận không thể vĩnh viễn trốn dưới gầm giường, không bao giờ ra nữa.

- Về sau ta mới hiểu được, tránh né vấn đề là không có tác dụng.

Triệu Nhã Trúc hắt xì một cái, nàng cười khẩy nói:

- Loại đại đạo lý này nói rất nát.

Liên quan chó gì tới ngươi! Chu Phàm yên lặng đáp lại một câu ở trong lòng, hắn nhìn Thực Phù không để ý đến hắn, tiếp tục nói:

- Chúng ta là máu mủ tình thâm, đây là sự thực không thể trốn tránh.

Nói đến đây, Chu Phàm dứt khoát ngồi xuống giáp bản, hắn hít một hơi:

- Nói thật ra thì, ban đầu khi ta biết có một nữ nhi lớn như ngươi, trong lòng ta lúc ấy cũng rất rối bời.

- Ta thậm chí không biết nên xử lý quan hệ của chúng ta thế nào, đêm qua sau khi rời khỏi ta đã nghĩ rất lâu, điều duy nhất ta có thể xác định là, ta không thể không nhận ngươi.

- Ta biết, muốn ngươi lập tức nhận ta là phụ thân chắc rất khó, ta sẽ không bức ngươi, nhưng ta hi vọng, ngươi có thể có tìm hiểu ta thêm một chút, thử tiếp nhận ta.

Thực Phù vẫn không nhúc nhích nhìn sông xám.

Chu Phàm bất đắc dĩ nói:

- Ta không biết bọn họ là nói xấu ta thế nào, nhưng kỳ thật ngươi tiếp xúc nhiều với ta sẽ biết, ta không ác liệt như ngoài mặt, trên thực tế ta nhân phẩm chính trực, tâm địa thiện lương, vui vẻ giúp người, cho dù trên đường gặp phải hoa cỏ cũng không nỡ giẫm.

Da mặt Triệu Nhã Trúc run lên, không nhịn được xì một tiếng khinh miệt.

Thực Phù quay đầu nhìn Chu Phàm, nàng xụ mặt nói:

- Nhàm chán, mẹ ta không nói xấu gì ngươi.

- Không thì không.

Chu Phàm vui vẻ ra mặt.

- Cảm giác cha con gặp nhau hoà thuận vui vẻ này đúng là khiến ta thấy rất cảm động.

Triệu Nhã Trúc a một tiếng nói.

Chu Phàm lườm Triệu Nhã Trúc một cái, còn nói giúp cha con bọn họ nhận nhau, vậy đừng nói gì được không?

Triệu Nhã Trúc hừ một tiếng, không nói gì tiếp tục ăn hạt dưa.

Thực Phù quay đầu không nhìn Chu Phàm nữa, mà là nói khẽ:

- Nhưng mẹ ta và Tam ca đều muốn giết ngươi, nếu ta không giết ngươi, mẹ sẽ đoạn tuyệt quan hệ với ta.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...