Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1397: Chương 1397: mẹ co

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Trong động truyền ra thanh âm thiếu nữ ẩn chứa phẫn nộ cực lớn,

- Ngươi muốn biết gì? Ta chưa từng nói ngươi có phụ thân, ngươi là Thánh Tử của Ma chi nhất tộc, là nữ nhi của ta, thế vẫn chưa đủ à?

Não Quân Sư cũng cúi đầu sát cỏ nói:

- Cha, việc này đều là lỗi của ta, tiểu muội học tập tri thức nhân loại, biết chuyện nhân loại có cha mẹ, là ta kể lại cố sự phụ thân của nàng chết trên tay con người…

- Những cái này ta đều biết rồi, ngươi không cần nói nữa.

Thiếu nữ ở trong động không kiên nhẫn ngắt lời:

- Trước kia nói dối là không muốn ngươi cứ luôn hỏi đông hỏi tây, hiện tại nói với ngươi, ngươi không có phụ thân, chỉ có mẫu thân, hoặc là nói ta chính là phụ thân của ngươi.

- Nhưng nam nhân đó là thế nào?

Thực Phù hỏi.

- Nam nhân đó là tử địch của chúng ta, hắn giết rất nhiều huynh trưởng và tộc nhân của ngươi, hắn là cừu nhân của ngươi.

Thanh âm trong động càng lúc càng sắc bén,

- Ta không biết ngươi là gặp hắn thế nào, lại gặp hắn ở đâu, lúc trước ngươi nói không thể giết hắn.

- Những cái này ta đều có thể chấp nhận, thậm chí ra mệnh lệnh cho tộc nhân sưu tập quái quyệt sắp tử vong cho ngươi giết, cho dù ngươi không thể nói ra gì, nhưng toàn bộ Ma chi nhất tộc đều có thể tín nhiệm ngươi, vì sao ngươi không thể tín nhiệm ta, tín nhiệm Tam ca của ngươi, tín nhiệm tộc nhân của mình.

- Ngươi mạo hiểm sử dụng bí thuật chỉ tốn một ngày thời gian để trở về gấp, là để nói với ta về việc này à?

- không phải ta đã từng dạy ngươi, nhân loại là không thể tin, ngươi là tương lai của Ma chi nhất tộc, bọn họ nói gì cũng không thể tin.

Cho dù bị quát mắng nghiêm khắc, Thực Phù vẫn phản bác:

- Nhưng máu nhân loại trong cơ thể ta là thế nào? Vì sao một bộ phận thiên phú quyệt nhân của ta lại giống với nam nhân đó.

Thực Phù còn chưa nói hết, một bóng người màu trắng đã tới trước người nàng.

Ầm.

Thực Phù bay ra ngoài, rơi xuống trên bãi cỏ ngoài một trượng.

Nàng ngẩng đầu, mặt trái đã sưng tấy.

Ở chỗ nàng đứng lúc ban đầu là một thiếu nữ lạnh lùng váy ô lưới xanh, khuôn mặt trắng ngần đang lạnh lùng nhìn nàng.

- Cha.

Toàn thân Não Quân Sư run rẩy, nó không biết nên nói gì mới có thể bình ổn sự phẫn nộ của cha.

Nó lần đầu tiên nhìn thấy cha phẫn nộ như vậy.

- Ngậm miệng.

Bạch Lãnh Tôn lạnh lùng nói, nàng nhìn về phía Thực Phù:

- Những gì ngươi biết đều là thật, trong cơ thể ngươi là máu của con người, vậy thì sao?

- Nhưng hắn không phải phụ thân của ngươi, lúc trước ta mượn huyết nhục của hắn sinh ra ngươi, chính là để ngươi giúp ta, giúp Ma chi nhất tộc giết hắn. Ngươi không phải muốn nói là ta sai chứ?

- Ngươi cho rằng hắn là phụ thân của ngươi?

Bạch Lãnh Tôn tức tới bật cười:

- Đây chỉ là lợi dụng, hắn là loại ngươi là quái quyệt, nếu có cơ hội, chúng ta không giết hắn, hắn cũng sẽ giết chúng ta.

- Ta không nói mẹ làm như vậy là sai, nhưng hắn không phải phụ thân thì là gì?

Trên mặt Thực Phù hiện ra vẻ thống khổ.

Giống như một làn khói nhẹ, Bạch Lãnh Tôn đã tới trước người Thực Phù, nàng nhấc chân giẫm xuống, ầm một tiếng, đầu của Thực Phù bị giẫm cho cắm sâu vào bùn đất.

Bạch Lãnh Tôn phẫn nộ nói:

- Ngu xuẩn, hắn là cừu nhân của ta, tất nhiên cũng là cừu nhân của ngươi, lúc trước ta không cho ngươi học tập văn hóa nhân loại, là sợ ngươi học tới thành ngu ngốc.

Bạch Lãnh Tôn một cước nâng lên, một cước giẫm xuống.

Mặt đất bị giẫm cho nứt ra từng vết, máu đỏ tươi bắn ra.

Thực Phù không phản kháng, mặt nàng đều là máu, đã không thành hình dạng, nàng cảm thấy sự phẫn nộ của mẹ, từ lúc sinh ra tới nay, mẹ là vẫn là lần đầu tiên đánh nàng như vậy.

Nàng ngay cả chân khí cũng không dùng, để mặc mẹ phát tiết nộ khí trong lòng, trong mắt nàng chỉ có ngỡ ngàng, như tịch dương được xuống núi, biến thành ảm đạm buồn bã.

Thì ra những gì Triệu Nhã Trúc nói đều là thật, nam nhân đó…

- Cha, là lỗi của ta, không nên đề nghị để tiểu muội học tập nhân loại nhân loại.

Não Quân Sư liên tục dập đầu cầu tình cho Thực Phù.

Để Thực Phù học tập văn hóa của nhân loại, là để khiến Thực Phù hiểu biết công pháp nhân loại tốt hơn, khi cần thiết còn có thể lẻn vào xã hội nhân loại làm chuyện khác.

Bạch Lãnh Tôn không để ý đến Não Quân Sư, bởi vì đề nghị của Não Quân Sư là nàng cho phép, nàng không thể giận chó đánh mèo lên Não Quân Sư.

Bạch Lãnh Tôn dừng chân, một tay tóm đầu Thực Phù xách lên.

Mặt đầy vết máu không ngừng khép lại, chính là năng lực ghê tởm của nam nhân đó.

Nộ ý Trong lòng Bạch Lãnh Tôn càng sâu hơn, nàng lạnh giọng hỏi:

- Ngươi muốn làm gì?

Thực Phù đối diện với con mắt trắng bệch đó, ngỡ ngàng nói:

- Không biết.

- Ngươi từng nói bởi vì nguyên nhân nào đó mà tạm thời không thể giết hắn, nhưng khi vấn đề đó của giải quyết, ngươi có giết hắn không?

Bạch Lãnh Tôn ép hỏi.

Thực Phù trầm mặc.

- Được, tốt lắm.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...